Hell Angel Family
♥️_○◦¦∞Tham gia vào đại gia đình Hell Angel Family nhé bạn!∞¦◦○_♥️
Hell Angel Family

Cộng đồng diễn đàn Anime Manga!


You are not connected. Please login or register

[Edit] Chào mừng đến với lớp học tối cao! (ようこそ実力至上主義の教室へ)

Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

thuchonguyen01

thuchonguyen01
VIP - Member
VIP - Member
[Edit] Chào mừng đến với lớp học tối cao! (ようこそ実力至上主義の教室へ) 20180918
-Giới thiệu sơ lược:
Trường Cao trung Koudo Ikusei, một ngôi trường uy tín hàng đầu với cơ sở vật chất hiện đại, với gần 100% học sinh ra trường đều được học đại học hoặc kiếm được việc làm. Học sinh nơi đây đều được tự do cắt nhiều kiểu tóc và mang mọi đồ dùng cá nhân họ muốn, các hình thức giải trí vui chơi đều có tất, ngoài giờ học ra học sinh muốn làm gì tùy thích chỉ có điều không được liên lạc với bên ngoài trong suốt 3 năm học ở trong phạm vi nhà trường. Trường Koudo Ikusei là một "thiên đường" theo nhiều cách nghĩ nhưng sự thật là chỉ những học sinh "đứng đầu" mới có được sự đối đãi đặc ân này.

Nhân vật chính của Truyện là Kiyotaka Ayanokouji là một học sinh lớp D, nơi mà tập trung toàn những thành phần bất hảo nhưng cũng có một vài học sinh ngoại lệ và vì lý do nào đó mà Kiyotaka lại đạt điểm thấp trong kỳ thi đầu vào nên được đặt ở lớp D. Sau khi gặp Horikita Suzune, Kushida Kikyou và hai học sinh khác trong lớp cậu thì tình cảnh của Kiyotaka bắt đầu thay đổi dần, từ đây cậu bắt đầu bật Mode Siêu IQ và giả ngu giả ngơ để hướng đến lớp A, và . . . mời mọi người đón đọc √.√
- Tác giả : MF Bunko J (Shogo, Tomose) 2015-2018
- Thể loại : trường học, bí ẩn, tình cảm, đấu trí.
- Link Raw :
http://youkosozitsuryoku.com
- Translator : KanSai Miyaki
- Đối tượng bạn đọc : thành viên trong HAF, thành viên nhóm Độc Cô (klq nhưng do tụi nó đọc rồi :v), có thể share nhưng đừng share bừa là được.
- Ghi chú : Sai dịch theo cách hiểu riêng, dễ hiểu, dễ hình dung, không hoàn toàn 100% dịch hết nghĩa, nhưng chắc chắn nội dung chính mỗi vấn đề vẫn không thay đổi! Ok, rãnh sẽ đăng cho mọi người thưởng thức!



I'm KanSai MiyaKi

thuchonguyen01

thuchonguyen01
VIP - Member
VIP - Member
Tập 1
Chương mở đầu: Cấu trúc hình thành xã hội Nhật Bản
Hơi vội vàng một chút, nhưng hãy nghe kĩ câu hỏi của tôi và suy nghĩ câu trả lời thật cẩn thận.

Câu hỏi là: Liệu con người có bình đẳng hay không?

Ngày nay, toàn thể xã hội rất hay nói về sự bình đẳng. Mọi người đều kêu gọi đàn ông và phụ nữ hãy đối xử bình đẳng và hò hét toàn xã hội hãy loại bỏ sự bất bình đẳng. Kêu gọi tỷ lệ có việc làm cao cho phụ nữ, sử dụng xe hơi riêng cho tất cả mọi người và họ còn bắt bẻ chuyện vặt như thứ tự trên sổ tên. Mọi người ủng hộ bình đẳng cho người khuyết tật và giờ công chúng được khuyến khích không dùng thuật ngữ với “người khuyết tật”. Trẻ con cũng được dạy rằng mọi người đều phải bình đẳng.

 Điều đó có thật sự đúng không? tôi tự hỏi vậy.

Đàn ông và phụ nữ vẫn có vai trò riêng nếu họ mang những khả năng khác nhau. Người khuyết tật vẫn khuyết tật dù họ có gọi người khuyết tật bằng thuật ngữ gì chăng nữa. Sẽ không có ý nghĩa gì nếu chẳng ai quan tâm tới nó.

Nói theo cách khác, câu trả lời là "Không".

Con người là loài bất bình đẳng, không tồn tại con người "bình đẳng thật sự".

Một danh nhân đã từng nói rằng "Chúa không đặt ai trên hay dưới ai cả". Nhưng đó, không có nghĩa là mọi người đều bình đẳng. Bạn có biết rằng đoạn văn đó vẫn chưa kết thúc ở đây, phần còn lại là như vầy. Mọi người đều được bình đẳng khi ra đời, nhưng tôi tự hỏi rằng tại sao vẫn còn sự khác biệt giữa nghề nghiệp và địa vị giữa người và người?!

Điều đó được ghi ở nửa thứ hai của đoạn văn. Hay sự khác biệt là bởi người ta cố gắng học hành?! Bởi họ vẫn chưa đủ cần cù siêng năng?!

Sự khác biệt được tạo thành ở đây. Đó chính là “học bổng” trứ danh này. Cách dạy học ấy chẳng hề thay đổi chút nào, ngay cả giờ là thế kỉ XXI năm 2015. Tuy vậy, tình cảnh lại ngày càng phức tạp và càng trầm trọng.

Dẫu sao, con người là sinh vật có khả năng tư duy. Tôi không nghĩ khi nói rằng "con người nên sống dựa vào bản năng bởi mọi thứ đều không công bằng" là đúng.

Nói cách khác, từ “bình đẳng” tràn ngập sự lừa gạt và dối trá, nhưng “bất bình đẳng” cũng không thể chấp nhận được. Tôi đang cố gắng kiếm tìm một câu trả lời khác cho vấn đề nan giải mà con người đang phải đối mặt.

Này bạn, người đang cầm và đọc cuốn sách này.

Bạn đã từng tương nghĩ về tương lai chưa?!

Bạn đã từng hình dung ý nghĩa của việc học trường cao trung hay học trường đại học?!

Bạn chưa bao giờ cảm thấy mơ hồ rằng sẽ có một ngày nào đó, bằng cách nào đó mà bạn kiếm được việc làm và có một nghề nghiệp đúng không?!

Tôi thì cảm thấy như vậy đấy.

Khi tôi hoàn thành hệ thống giáo dục bắt buộc và vào trường cao trung, tôi chẳng nhận ra điều gì cả.

Tôi chỉ cảm thấy mừng rỡ khi vừa thoát ra khỏi cái “Nhiệm vụ” này thôi.

Tôi đã không nhận ra rằng, ngay lúc này, cuộc đời và tương lai tôi đang bị tác động từng chút một.

Tôi còn chẳng hiểu nổi ý nghĩa của việc học tiếng Nhật và toán tại trường để làm gì nữa ...


To be continued



I'm KanSai MiyaKi

thuchonguyen01

thuchonguyen01
VIP - Member
VIP - Member
Tập 1
Chương 1: Cuộc sống tự do học đường trong mơ của tôi

0.

- "Ayanokouji-kun, cậu ổn chứ?"

Nó lại đến rồi. Cái tình huống đáng sợ.

Khi tôi đang giả vờ ngủ, lại có một người đến.

Đó là sự hiện thân của ác quỷ, ép tôi đang chợp mắt một lát phải thức tỉnh trở về thực tại.

Trong đầu tôi, bản giao hưởng Shostakovich thứ 11 đang vang lên. Bản ca diễn tả chính xác tình cảnh gay go bây giờ, cái cảm giác tuyệt vọng tột cùng khi con người bị ác quỷ truy đuổi đến tận cùng thế giới.

Mặc dù vẫn nhắm mắt, tôi nghĩ vậy.

Tôi có thể cảm thấy sự hiện thân đáng sợ của quỷ dữ đang kề cạnh tôi và chờ thuộc hạ của nó thức dậy…

Bây giờ, trong tình cảnh như một thuộc hạ nô lệ, tôi phải thoát khỏi tình cảnh này như thế nào đây?

Để tránh nguy hiểm, hãy sử dụng thiết bị tính toán trong đầu để tìm ra câu trả lời.



Đã xong!!! … Giả vờ không nghe thấy gì luôn. Tôi đặt tên nó là chiến lược "giả điên". Tình cảnh nguy hiểm hiểm này sẽ được giải quyết với chiến lược này.

Nếu người đang nói là một cô gái tốt bụng, cô ấy sẽ bỏ qua sau khi nói "không sao, đành chịu thôi. Vì tớ thấy áy náy nên tớ sẽ bỏ qua cho cậu đó" :))
Và nếu như là kiểu "mình sẽ hôn nếu cậu không thức dậy ớ, nhé?! Chuuuu~~" thì càng được hơn.

Nhưng hiện thực: - "Nếu cậu không thức dậy trong 3 giây nữa, cậu sẽ bị trừng phạt."

- Ý cậu "trừng phạt" là sao?

Chưa đến nửa giây chiến lược "giả điên" bị đánh bại và tôi không thể chống lại lời đe dọa.

Tuy nhiên tôi chưa ngẩng đầu dậy và tiếp tục kháng cự.

- Đấy, đúng là cậu vẫn còn thức mà.

- Tớ đã biết cậu đáng sợ thế nào nếu tớ chọc tức cậu rồi mà.

- Tốt lắm. Mà này, cậu có rảnh không?

- …và nếu tớ nói không thì sao?

- …Tôi không thể ép cậu được… Nhưng tôi sẽ tức giận nếu cậu không đấy.

Và cô ấy vẫn tiếp tục.

- Và nếu tôi đang cáu, tôi sẽ là một cản trở lớn trong cuộc đời học đường bình thường của cậu, Ayanokouji-kun. Hừmmm, ví dụ là vô số đinh bấm trên ghế cậu này, dội nước vào cậu khi cậu vào nhà vệ sinh, và thỉnh thoảng đâm cậu bằng Compas nữa. Mấy kiểu hành vi thế đấy ~

- Đó rõ ràng là quấy rối mà và cái cuối cùng hình như là thật đó, tớ nhớ mình đã bị cậu đâm!~

Tôi miễn cưỡng thức dậy và ngồi tại chỗ của mình.

Một cô gái với mái tóc đen dài và đôi mắt sắc bén đang nhìn xuống tôi từ phía bên cạnh.

Tên cô ấy là Horikita Suzune, lớp 1-D, bạn cùng lớp tôi.

- Đừng sợ hãi chứ. Tôi chỉ đùa thôi mà. Tôi sẽ không đổ nước từ trên xuống vào cậu khi cậu đang trong toilet đâu.

- Vụ đinh bấm với cái compas mới là chính. Nhìn này, này! Cậu có thể thấy chỗ tôi đã bị đâm! Cậu sẽ chịu trách nhiệm thế nào nếu nó thành vết sạo cả đời hả?

Tôi kéo ống tay áo bên phải lên và đưa cho Horikita xem.

- Bằng chứng đâu?

- Hử?

- Bằng chứng đâu mà cậu nói rằng tôi là thủ phạm khi không có bằng chứng?

Đương nhiên là không có bằng chứng. Mặc dù chỉ có người duy nhất đứng đủ gần để đâm tôi là Horikita và dù cô ấy đang cầm cái compas, thật khó để nói rõ ràng . . .

Dù sao, tôi còn có một thứ quan trọng hơn để xác nhận.

- Tớ thật sự phải giúp sao? Tớ đã suy nghĩ lại rồi nhưng mà sau cùng thì . . .

- Này, Ayanokouji-kun. Hối hận trong tuyệt vọng hay là chịu đau khổ… Cậu thích cái nào hơn? Bởi vì cậu đã kéo tôi khỏi trách nhiệm của tôi, cậu nên chịu trách nhiệm đi chứ, đúng không?

Horikita đưa ra hai lựa chọn thật là nhảm nhí và tôi không muốn chọn cái nào cả. Nhưng có vẻ như cô ấy sẽ không cho phép một cuộc thương lượng nào. Đó là một sai lầm khi giao kèo với ác quỷ. Tôi quyết định vâng lời.

- . . . Vậy, tớ phải làm gì?

Tôi hỏi khi đang run trong sợ hãi.

Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu tôi nghe điều cô ấy nhờ tôi.
Tôi chẳng biết rằng mấy thứ này lại trở thành như vậy, nhưng tôi vẫn nhớ lúc nào tất cả bắt đầu.
Tôi đã gặp cô gái này đúng hai tháng trước.

Là vào ngày khai giảng . . . ?

1.

Tháng 4.
Lễ khai giảng.

Tôi đang đi xe bus tới trường, chiếc xe lắc mạnh mỗi lần dính phải ổ gà.
Trong khi tôi mải miết ngắm khung cảnh thay đổi, hành khách trên xe cứ thế mà tăng dần.
Hầu hết hành khách đều là học sinh, nhân viên công sở và công nhân.

Một bà lão phía trước tôi chân run run, tưởng chừng bà sẽ ngã bất cứ lúc nào.
Đi xe bus lúc đó quả là sai lầm mà.
Mặc dù tôi đang có một ghế tốt để ngồi, nhưng cơn gió lạnh vẫn liên tục thổi vào mặt tôi cùng cả chiếc xe đông nghẹt.
Bà lão đáng thương đó có lẽ sẽ phải đợi cho đến khi tới nơi mà thôi.
Bầu trời thoáng đãng cùng với bầu không khí tươi mát… Tôi nghĩ có lẽ nên chợp mắt một lát.
Sự lặng lẽ và yên bình của tôi đột nhiên bị gián đoạn.

- "Cậu không nghĩ là cậu nên nhường ghế của mình sao?"

Trong một khoảnh khắc, tôi mở to đôi mắt đang thiu thiu của bản thân.
Không lẽ, cô ấy đang nói tôi sao?
Ban đầu tôi cứ nghĩ thế, nhưng hình như người bị nhắc nhở là tên ngồi hàng ghế ưu tiên.

Một thanh niên lực lưỡng tóc vàng đang ngồi ở ghế ưu tiên mà ý tôi là học sinh cao trung. Bà lão đang đứng bên cạnh cậu ta. Còn cô gái công sở thì đứng bên cạnh bà lão.

- "Cậu này, không thấy cụ già ở đây đang gặp rắc rối à?"

Cô gái có vẻ muốn thanh niên nhường chỗ ngồi ưu tiên cho bà lão.
Trong chiếc xe im ắng, giọng cô trở nên vang dội nhiều và khiến cho những người khác chú ý.

- "Đó là một câu hỏi phiền phức đấy, chị gái xinh đẹp ạ."
Cậu ta có lẽ lúc ấy đang bực tức nhưng cuối cùng lại chỉ cười và bắt chéo đôi chân.

- Tại sao tôi lại phải nhường ghế cho bà lão? Trong khi chẳng có lí do gì để tôi làm vậy cả.

- Không phải ghế ưu tiên nên được dành cho người già hay sao?

- Tôi không hiểu. Ghế ưu tiên thì cũng chỉ là ghế và cũng chẳng có luật nào bảo tôi rời đi cả. Tôi đứng dậy hay không là quyền của tôi, người đang ngồi chiếc ghế này. Nhường ghế chỉ vì là thanh niên? Hahaha, nực cười, đó quả là một cách nghĩ ngu ngốc.

Cách nói của cậu ta quả là không tưởng từ một học sinh cao trung. Tóc được nhuộm vàng và vài chỗ chẳng thể ngờ được từ một học sinh cao trung.

- Tôi là một thanh niên khoẻ mạnh. Tất nhiên, tôi không phiền để đứng dậy. Tuy nhiên, không phải hiển nhiên đứng sẽ tốn nhiều năng lượng hơn ngồi hay sao. Tôi chẳng có lí do gì để làm mấy việc thừa thãi đó. Chẳng hay, cô đang khuyên tôi trở nên năng động và tràn đầy năng lượng?

- Cái, cái thái độ kiểu gì với người lớn vậy hả?

- Người lớn? Quả thật cả cô và bà lão sống lâu hơn tôi. Chẳng có gì để bàn cãi về việc ấy. Tuy nhiên, cái "lớn" đó chỉ nói về chiều cao thôi. Mặc dù giữa tôi và cô có một khoảng cách nhất định về tuổi tác, nhưng không phải chính thái độ lỗ mãng phi lý của cô mới đáng nói đến hay sao? [người lớn trong tiếng Nhật theo nghĩa đen là người cao hơn – cậu ta đang nói "lớn" ở đây để chỉ chiều cao mà thôi, không phải về mặt xã hội]

- Cái . . . ! Cậu mà xứng đáng làm học sinh cao trung sao?! Đáng ra, hãy cứ nghe lời người lớn xem nào!

- Được rồi, được rồi mà . . . [bà lão nói]
Cô gái công sở thì vẫn tiếp tục, trong khi bà lão thì lại không muốn tình hình trầm trọng thêm. Bà cố gắng kiềm chế cô gái, nhưng cô tiếp tục chửi mắng tên kia, trông như cô sắp nổi xung.

- Hình như bà lão có vẻ hiểu chuyện hơn cô đấy. Trời đất, tôi đoán là xã hội Nhật Bản chưa hoàn toàn vô dụng. Tận hưởng những ngày còn lại của cuộc đời một cách hết sức đi.

Sau khi trưng ra cái điệu cười khoan khoái một cách vô dụng, cậu ta nhét tai nghe và bắt đầu nghe nhạc ầm ĩ. Còn cô gái công sở thì bắt đầu nghiến răng tanh tách trong sự khó chịu.
Thái độ tự kiêu của hắn chắc đã chọc tức cô dù rằng cô đã thử khuyên nhủ.
Cá nhân tôi, tôi chẳng muốn dính dáng tới chuyện này. Tuy nhiên, dù chỉ một phần nhỏ, tôi đồng ý với người thanh niên.
Một khi vấn đề đạo đức đã được giải quyết, bổn phận để nhường ghế cũng đã biến mất.

- Cháu xin lỗi……
Cô gái công sở cố gắng kìm nén những giọt nước mắt của bản thân trong khi xin lỗi cụ già.

Vài vấn đề đã xảy ra trên xe. Tôi thư giãn vì chúng chẳng liên quan đến bản thân. Tôi không quan tâm tới những việc kiểu như nhường ghế cho người cao tuổi hay lì lợm từ chối rời khỏi ghế.
Sự náo động kết thúc cùng chiến thắng của cậu con trai có cái tôi quá lớn. Ít nhất, mọi người nghĩ nó đã kết thúc.

- "Uhmm…Tôi cũng nghĩ là cô ấy nói đúng.”
Một sự trợ giúp không ngờ đã xuất hiện. Chủ nhân của giọng nói dường như đứng sau cạnh cô gái công sở, cô dũng cảm nói lớn suy nghĩ của bản thân với cậu con trai. Cô ấy cũng mặc cùng đồng phục với tôi.

- "Lần này là một cô gái xinh đẹp, hình như hôm nay mình có duyên với phụ nữ thật."

[Edit] Chào mừng đến với lớp học tối cao! (ようこそ実力至上主義の教室へ) 1510

"Cậu à, có vẻ như trên xe đã trở nên hơi nóng từ nãy đến giờ. Cậu có thể nhường ghế được hay không? Nó có thể không là gì với cậu, nhưng tôi nghĩ nó sẽ giúp ích cho xã hội đấy.”

Với một tiếng “pặc”, chàng trai bật ngón tay.

- Đóng góp cho xã hội? Hiểu rồi, nó là một luận đề thú vị. Nhường ghế cho người cao tuổi có thể giúp ích cho xã hội. Tuy nhiên, tôi chẳng có hứng thú trong việc giúp ích cho xã hội. Tôi chỉ quan tâm tới lợi ích bản thân. Ồ và còn nữa. Trên chiếc xe này, cô đang yêu cầu tôi, người đang ngồi trên ghế ưu tiên, nhường ghế cho một cụ già, tuy nhiên cô không thể nhờ những người còn lại trên xe vẫn đang im lặng và để cho tôi yên hay sao? Nếu ai đó thực sự quan tâm tới người cao tuổi, tôi nghĩ rằng quan điểm "ghế ưu tiên này, ghế ưu tiên nọ" chỉ là cái cớ mà thôi.

Cô gái chẳng thể nào thuyết phục nổi cậu trai, còn thái độ mặt dày của người con trai thì chẳng hề thay đổi. Cả cô gái công sở lẫn bà lão đều chẳng thể nói gì và chỉ biết đứng đó cười khổ.
Nhưng cô gái ấy đi lại đối diện người thanh niên và không hề có ý định từ bỏ.

"Mọi người. Làm ơn hãy lắng nghe tôi dù chỉ là một chút. Có ai đó có thể nhường ghế của họ cho bà lão được không? Làm ơn, ai cũng được."

Ở trong câu nói đó ẩn chứa không biết bao nhiêu sự trắc ẩn, dũng khí và quyết tâm? Thật là hiếm khi mới thấy một yêu cầu thành thật như vậy.
Với câu nói đó, cô gái có lẽ đang bị xem như một sự phiền toái. Vậy mà cô vẫn nghiêm túc thỉnh cầu những hành khách mà không sợ hay nao núng.
Tôi không ngồi ở ghế ưu tiên nhưng tôi đang ngồi ngay gần chỗ với bà lão.
Tôi chỉ cần giơ tay lên và nói "được thôi" thì sự việc coi như êm thấm.
Nhưng giống như mọi người khác trên xe, tất nhiên, tôi chẳng làm gì cả. Không ai thấy được sự cần thiết phải nhường ghế cho cụ già. Thái độ và hành động của cậu trai đã gây ảnh hưởng mạnh lên một số hành khách, khiến họ tin rằng người thanh niên này đã đúng.

Tất nhiên, chuyện người cao tuổi có những đóng góp quan trọng cho Nhật Bản là không thể chối cãi.
Tuy nhiên, chúng tôi, thế hệ trẻ, là nguồn nhân lực quý giá sẽ là người chèo lái con tàu Nhật Bản từ giờ trở đi.
Ngoài ra, bởi vì dân số đang trở nên già hoá, vai trò của chúng tôi thêm phần quan trọng.
Vậy nên, nếu phải so sánh giữa người già và trẻ, thì dĩ nhiên ai cũng có thể nói đâu mới là bên quan trọng hơn. Chậc, đây là một quan điểm hoàn hảo đúng không?
Bằng cách nào đó, tôi tự hỏi những người khác sẽ làm gì. Nhìn quanh, một số đang vờ như chưa nghe thấy gì hay ngập ngừng chưa đưa ra quyết định.

Tuy nhiên – Một cô gái khác, ngồi bên cạnh tôi thì khác hẳn.
Giữa cả mớ lộn xộn, cô vẫn giữ cho mình ánh mắt vô cảm.
Khi mà tôi vô thức nhìn cô bời vì sự hiếu kì của bản thân, mắt chúng tôi vô tình chạm nhau.Tôi có thể chắc chắn chúng tôi có cùng suy nghĩ. Không ai trong số chúng tôi có ý định nhường ghế cho cụ già.

- "Mời cụ dùng ghế của tôi này"
Chẳng bao lâu sau lời khẩn cầu của cô gái, một phụ nữ đứng dậy. Cô nhường ghế của mình, không thể chịu đựng được cảm giác tội lỗi.

- "Cảm ơn cô nhiều lắm"

Sau khi cô gái cúi đầu với một nụ cười tươi, cô chen qua đám đông để đưa cụ già đến ghế ngồi
Sau khi cảm ơn người phụ nữ nọ nhiều lần, cô quay lại chỗ đứng.

Trong khi quan sát bà lão và cô gái, tôi khoanh tay và nhắm mắt lại.
Chiếc xe nhanh chóng đi tới đích và dừng lại ở trường học của chúng tôi.
Sau khi tôi rời khỏi xe, một cánh cổng làm bằng đá tự nhiên, đang chào đón tôi.
Tất cả học sinh đều xuống xe và vào trường.

Trường cao trung Koudo Ikusei.
Một ngôi trường do chính phủ Nhật mở ra nhằm đào tạo nhân tài cho tương lai.
Đây là nơi mà tôi sẽ tham gia học kể từ hôm nay.
Dừng lại một chút, tôi thở thật sâu.

- "Ổn rồi, vào thôi"

- "Chờ một chút."

Khi tôi vừa lấy hết can đảm để đi bước đầu tiên thì bị gián đoạn bởi ai đó cố gắng nói chuyện với mình.
Tôi bị dừng lại bởi cô gái ngồi cạnh mình trên xe bus.

- Cậu đã nhìn tôi trong lúc ở trên xe. Cậu có ý gì vậy?

- Xin lỗi. Tớ có hơi tò mò mà thôi. Tớ nghĩ là cậu không có ý định nhường ghế cho bà lão!~

- Đúng là thế. Nhưng, vậy thì sao?

- Không hẳn lắm, chỉ là tớ cũng nghĩ tương tự vậy. Tớ không hề có ý định nhường ghế của mình. Tớ muốn tránh xa khỏi mọi rắc rối, tớ không thích bị kéo vào mấy việc phiền phức như thế.

- Tránh xa khỏi rắc rối? Đừng đánh đồng tôi với cậu. Tôi không nhường ghế cho bà lão là do tôi chẳng được lợi lộc gì khi làm vậy cả.

- Không phải như vậy còn tệ hơn cả tránh xa khỏi rắc rối sao?!

- Tôi không rõ. Tôi hành động theo quan điểm của bản thân. Tôi khác với loại người né tránh rắc rối như cậu. Thế nên đừng làm tốn thời gian của tôi ở đây.

- . . . Tớ cũng nghĩ thế.

Tôi chỉ muốn đưa ra chính kiến, chứ không hề có tâm trạng để bàn tới lui như thế này.

Chúng tôi đồng thời thở dài và rồi cùng bước về phía cánh cổng đá. . .

To be continued



I'm KanSai MiyaKi

thuchonguyen01

thuchonguyen01
VIP - Member
VIP - Member
Tập 1: Continue. . .
Chương 1: Continue. . .

2.

Tôi không thích lễ khai giảng. Nhiều đứa năm nhất cũng nghĩ vậy.
Lão hiệu trưởng và mấy tên học sinh đều cảm ơn, bắt tay qua lại đến mệt, lại bắt học sinh đứng chỉ để xem mấy cái hình thức này, thật là đến cả cái mông cũng biết nhức nhối bởi quá nhiều các thứ phiền phức.
Nhưng đó không phải là điều tôi muốn nói.

Lễ khai giảng năm học cho tiểu học, sơ trung và cao trung đều đánh dấu cho bước khởi đầu mới của một cuộc hành trình lớn đối với học sinh.
Trong vài ngày đầu tiên sau khai giảng, học sinh phải kết bạn để thưởng thức trọn phần còn lại của cuộc sống học đường.
Nếu ai mà để lỡ nhiệm vụ này thì ba năm khốn khổ cô đơn phía trước sẽ chờ đợi họ.
Theo nguyên tắc tránh rắc rối của tôi, tôi nghĩ tốt nhất là nên kiếm bạn và thành lập mối quan hệ bạn bè tốt đẹp.
Ngày trước tôi đã rất cố gắng luyện tập để kết bạn vì tôi thiếu kinh nghiệm.
Kịch bản đầu tiên là phi thẳng vô lớp và nói chuyện thật sôi nổi.
Kịch bản thứ hai là bí mật truyền mảnh giấy có ghi địa chỉ email của mình và sau đó trở thành bạn.

Trong trường hợp của tôi, tôi phải luyện tập bởi vì đây là môi trường hoàn toàn lạ và mới hơn trước đây trong cuộc đời tôi. Trước đây tôi hoàn toàn cô độc và giờ tôi đã một mình bước vào chiến trường khốc liệt này.

Quan sát xung quanh lớp học, tôi bước tới chỗ ngồi có bảng tên mình trên đó.
Một chỗ ngồi cuối lớp và gần cửa sổ. Nói chung là một chỗ tốt, tôi rất thích ngồi bàn cuối.

Lớp học chỉ vừa đầy được một nửa.
Những học sinh người thì nhìn cơ sở vật chất trong lớp học, người thì nói chuyện với người quen.
Bây giờ, mình nên làm gì? Mình có nên đi làm quen mọi người trong giờ nghỉ không nhỉ? Ngồi trước cách vài ghế với tôi, một tên mập có vẻ cũng trông cô đơn. Tôi tự nghĩ vậy.
Cậu ta toát ra vẻ muốn gào hét lên "Ai đó hãy nói chuyện với tôi và kết bạn với tôi đi mà!" Và tôi cảm thấy giống như tôi đang tự nói với bản thân thông qua việc nhìn cậu ta vậy ~ [ lv tự kỉ cao :v]

Tuy nhiên. . .Nếu bạn đột nhiên tới chỗ ai đó và nói chuyện với họ, chắc chắn họ sẽ cảm thấy phiền.
Bạn nên chờ đúng thời điểm chăng? Không, ngay sau đó cậu ta đang bị kẻ địch bao vây, và cơ hội cao là đến phiên tôi trở thành tên không có bạn.

Theo như dự đoán, có lẽ tôi nên nói chuyện. . .
Chờ đã,. . .chờ đã, không được nóng vội.

Nếu tôi bất cẩn nhảy vô và nói chuyện với một học sinh lạ mặt, tôi có thể bị ai đó cho ăn "hành xào tỏi" mất.
Nó thật vô dụng, một vòng lặp vô vọng. . .

. . .

Cuối cùng thì, tôi chẳng thể nói chuyện với ai và với những thứ đang xảy ra, sớm muộn gì tôi sẽ bị bỏ rơi và cô độc.
Tôi tự hỏi khái niệm của từ "bạn bè" là gì? Bạn bè xuất phát từ cái gì? Mọi người sẽ trở thành bạn bè sau khi họ ăn cùng nhau? Hay là các bạn sẽ trở thành bạn bè sau khi đi vệ sinh cùng nhau? :)

Càng nghĩ tôi càng chẳng thể hiểu nổi. Nó quá sâu sắc chăng? Tôi nên suy nghĩ kĩ hơn nữa.
Cố gắng kết bạn mới thật sự phiền phức và mệt mỏi. Đầu tiên, tôi có nên cố kết bạn theo mấy kiểu đó? Mà trên hết, chẳng phải tình bạn đến tự nhiên sẽ vượt qua thời gian hay sao? Não tôi đang lộn tùng phèo như hội chợ hè náo nhiệt vậy ~

Trong khi tôi còn đang mơ hồ và lẫn lộn, lớp học đã đầy dần, học sinh đã vào lớp đầy đủ.
Ổn thôi, tôi chẳng còn lựa chọn nào ngoài việc thử.
Sau khi một hồi đấu tranh với chính mình, tôi bắt đầu đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Tuy nhiên. . .

Khi tôi đứng dậy, tôi nhận ra tên mập đeo kính đang nói chuyện với bạn cùng lớp khác.
Với nụ cười nhẹ, tôi nhận ra không có tình bạn nào xung quanh tôi.
Thật tốt cho cậu, đeo kính-Kun~
Cậu đã kiếm được người bạn đầu tiên và giờ tôi ---

- "Cậu, từ giờ…!"

Tôi cảm thấy hơi lúng túng, tôi đang làm vài cuộc tra khảo bản thân nghiêm túc.
Vô tình, tôi thở dài tới tận phổi. Cuộc đời cao trung của tôi dường như thật trống trải.
Tôi nhận ra lớp học gần đủ và rồi tôi nghe thấy ai đó đang để cặp sách lên ghế ngồi cạnh tôi.

- "Thở dài nặng nề thế, thậm chí học kỳ còn chưa bắt đầu mà. Tôi cũng muốn thở dài sau khi gặp lại cậu lần nữa."

- . . . "Vậy là chúng ta cùng chung một lớp, huh."
Rốt cuộc thì chỉ có 4 lớp năm nhất. Không phải là không có xác suất chúng tôi cùng một lớp.

- Tớ là Ayanokouji Kiyotaka. Rất vui được gặp cậu.

- Đột nhiên lại tự giới thiệu thế?

- Dù cậu gọi nó là đột nhiên nhưng đây là lần thứ hai chúng ta gặp nhau. Chí ít thì phải giới thiệu tên cho nhau chứ?

Dẫu sao, vừa nãy tôi không thể tự giới thiệu với ai cả. Dù sao, để làm quen với lớp học, ít nhất thì tôi cũng muốn biết tên người ngồi cạnh mình. Dù có là cô gái lạnh lùng này đi nữa.

- Cậu không phiền nếu tôi từ chối lời chào hỏi của cậu?

- Tớ nghĩ là sẽ rất khó xử nếu chúng ta không biết tên nhau khi chúng ta ngồi cạnh nhau.

- Tôi nghĩ nó hoàn toàn ổn.

Sau khi quay mặt đi, cô ấy để cặp lên bàn. Có vẻ cô ấy sẽ không nói tên mình ra.
Cô gái ấy không tỏ ra hứng thú với phần còn lại của lớp học và ngồi xuống chỗ của mình như một người mẫu.

- Bạn của cậu ở lớp khác hả? Hay cậu vào trường cao trung này một mình?

- Cậu quá tò mò rồi đấy. Cậu không nên nói chuyện với tôi bởi vì cậu sẽ chẳng thấy thú vị gì ở tôi đâu.

- Nếu tớ làm phiền cậu thì chỉ cần nói tớ im lặng là được rồi.

Tôi đã nghĩ cuộc trò chuyện đã kết thúc, nhưng cô ấy thở dài và nhìn tôi.

- Tên tôi là Horikita Suzune.

Tôi không mong chờ nhận câu trả lời, nhưng cô ấy. . . Không, Horikita đã tự giới thiệu bản thân.
Lần đầu tiên tôi để ý kỹ mặt cô ấy.
. . . Cô ấy cũng dễ thương dữ ~
Ý tôi là "một người đẹp đó chứ."

Mặc dù cô ấy cùng khối nhưng nhìn cô ấy còn hơn cả một chị năm hai hoặc năm ba ấy.
Cô ấy giống như một người phụ nữ trưởng thành.

- Tớ bắt đầu bằng cách nói về bản thân một chút nhé. Tớ không có sở thích gì đặc biệt nhưng tớ có hứng thú với mọi thứ. Tớ không có quá nhiều bạn nhưng tớ nghĩ tốt hơn là phải có được vài đứa. Tớ là loại người như vậy đó.

- Nghe như một lời đáp từ một tên hay trốn tránh mọi rắc rối. Tôi không nghĩ tôi sẽ thích một người suy nghĩ như vậy.

- Cảm giác như sự tồn tại của mình bị chối bỏ một chút. ~

- Tôi cầu mong không có điều xui xẻo gì xảy ra với tôi.

- Tớ đồng ý với cậu nhưng tớ không nghĩ sẽ được vậy đâu.

Tôi chỉ vào cánh cửa lớp. Có một người đang đứng ở đó—

- Thiết bị trong cái lớp này có vẻ đầy đủ nhỉ! Phòng học giống hệt như trong tin đồn.

Đó là thanh niên đã cãi nhau với cô gái trên xe bus.

- Tôi Hiểu rồi. Nhất định đây là điềm báo đầu tiên.

Có vẻ như không chỉ chúng tôi, mà tên có vấn đề đó cũng trong lớp D.
Chẳng thèm để ý tới ai, cậu ta ngồi vào chỗ có đánh dấu "Koenji". Tôi tự hỏi cậu ta có biết ý nghĩa cụm từ "bạn bè" không? Thử quan sát cậu ta xem.

Koenji gác chân lên bàn, lấy ra một cái bấm móng tay và bắt đầu làm đẹp móng tay của cậu. Cậu ta hành xử cứ như mình là người duy nhất ở đây và mặc kệ mọi việc xung quanh.
Lời nhận xét của cậu ta có vẻ trùng khớp với suy nghĩ thật sự của tôi.

Chưa đến 10 giây, hơn nửa lớp tránh xa khỏi Koenji. Thái độ tự kiêu của cậu làm lan rộng toàn lớp.
Nhìn sang bên cạnh, tôi thấy Horikita đang cúi đầu và đọc một cuốn sách riêng của cô.
Chậc, . . . tôi quên mất tiếp chuyện qua lại là điều cơ bản để duy trì một cuộc trò chuyện.
Và một cơ hội trở thành bạn với Horikita đã nát tan.~

Lướt qua tiêu đề cuốn sách, tôi thấy cô ấy đang đọc "Tội Ác và Sự trừng phạt."
Thật thú vị. Dù có bất cứ lý do gì để giết người hay không thì nội dung nó đều ủng hộ việc giết người. Có lẽ sở thích của Horikita giống với người trong cuốn sách. Chậc. . . ~
Dẫu sao, bởi vì màn tự giới thiệu đã kết thúc. Có vẻ như chúng tôi sẽ không qua lại với nhau thường xuyên.

Một vài phút sau, tiếng chuông đầu tiên vang lên.
Gần như cùng một lúc, một phụ nữ mặc bộ Com-lê bước vào lớp.

Ấn tượng đầu tiên, cô ấy trông giống như một giáo viên luôn xem trọng vấn đề nghiêm túc của một lớp học. Cô chạc khoảng 30 tuổi. Mái tóc đen dài buộc túm lại phía sau.

- "E hèm, chào các tân học sinh. Tên tôi là Chiyabashira Sae và tôi sẽ là giáo viên chủ nhiệm của lớp D. Tôi dạy môn Lịch sử Nhật Bản. Trường này không sắp xếp lại lớp mỗi năm, vì vậy trong ba năm tiếp theo, tôi vẫn là chủ nhiệm lớp D. Mong mọi thứ đều sẽ tốt đẹp. Dù lễ khai giảng sẽ bắt đầu một tiếng nữa trong phòng thể chất nhưng giờ tôi sẽ phát danh sách những luật lệ đặc biệt của ngôi trường này và bản hướng dẫn cho học sinh mới vào trường."

Từ đằng trước, bản thông báo được truyền đi xung quanh.
Tại trường này, có những luật lệ đặc biệt làm nó khác với những trường cao trung khác. Tất cả học sinh đều được yêu cầu phải sống trong khuôn viên nhà trường, bị cấm liên lạc với bất kỳ ai bên ngoài trường.
Thậm chí là liên lạc đột xuất với gia đình cũng không được nếu không có sự cho phép của nhà trường.
Rời khu vực trường, cũng bị cấm.

Tuy nhiên, cũng có những điều kiện thuận lợi khác để học sinh không bị hạn chế.
Có đủ mọi hình thức giải trí như phòng karaoke, rạp chiếu phim, tiệm cà phê, . . . và còn cửa hàng tạp hoá nữa. Có thể nói đây giống hệt một thị trấn thu nhỏ. Giữa một thành phố lớn, ngôi trường khổng lồ chiếm tới 600,000 mét vuông.

Tuy vậy, đó không chỉ một sự khác biệt của ngôi trường này. Màn giới tiệu của hệ thống "S".

- "Bây giờ tôi sẽ phát thẻ ID học sinh. Với tấm thẻ này, các em có thể mua bất cứ thứ gì từ các cửa hàng và thiết bị xung quanh trường. Nó làm việc giống như một tấm thẻ tín dụng. Số điểm các em có được chuyển tất vào trong thẻ này. Tuy nhiên, hãy cẩn thận với số điểm các em sử dụng. Không có thứ gì là không thể mua tại trường. Nếu vật đó nằm trong phạm vi nhà trường thì đều có thể mua được."

- "Hệ thống điểm số này liên kết với thẻ ID học sinh về cơ bản là để đổi điểm thành tiền.
Bằng cách này, mọi học sinh sẽ bắt đầu cùng một khoản tiền giống nhau và được phép kiểm tra các khoản tiêu dùng. Tất cả các số điểm được cung cấp miễn phí từ nhà trường."

- "Thẻ học sinh có thể được sử dụng bằng cách quẹt chúng lên những chiếc máy. Sử dụng những chiếc máy rất đơn giản, vậy nên các em sẽ không có vấn đề gì với chúng. Mọi người đều đã có 100,000 điểm trong thẻ và 1 điểm tương ứng với 1 yên. Không phải giải thích nhiều thêm nữa."

Trong một khắc, cả lớp trở nên ồn ào.
Nói cách khác, vì đã được nhận vào trường này, ta được sử dụng 100,000 yên mỗi tháng cấp từ của nhà trường chăng? Đúng như mong đợi từ một trường thành lập bởi chính phủ Nhật Bản.
100,000 yên là một khoản tiền đáng kể đối với học sinh và mỗi tháng lại được cộng một lần.

- "Các em đang ngạc nhiên bởi số điểm được cho? Trường này đánh giá năng lực của học sinh. Mọi người ở đây, đã đỗ kì thi đầu vào, đều có trình độ xứng đáng như vậy. Khoản tiền phản ánh kĩ năng của các em. Cứ dùng thoải mái nhưng hãy cân nhắc. Tuy nhiên, sau khi tốt nghiệp, tất cả số điểm sẽ bị lấy lại. Bởi vì không thể đổi số điểm này sang tiền mặt, nên vô ích nếu cứ tiết kiệm chúng. Số điểm được dùng như thế nào tuỳ thuộc vào các em. Dùng nó vào thứ em thích hay cần. Nếu các em cảm thấy không cần một vài điểm thì có thể chuyển tiền cho người khác. Tuy nhiên, bắt nạt người khác để lấy điểm là bị cấm. Trường rất nghiêm khắc trong vấn đề liên quan đến bắt nạt."

Chiyabashira-sensei nhìn quanh phòng.

- "Có vẻ như không ai có câu hỏi nào. Vậy thì từ giờ bắt đầu một cuộc sống học đường tốt đẹp nhé."

Nhiều tên cùng lớp cũng không thể giấu nổi sự ngạc nhiên bởi độ khủng của "điểm" trợ cấp.

- "Trường không nghiêm khắc như mình tưởng."
Tôi nghĩ mình đang nói chuyện một mình, nhưng Horikita nhìn theo hướng tôi và nghĩ tôi đang nói chuyện với cô ấy.

- "Có vẻ giống như ngôi trường này không chặt chẽ lắm."

Mặc dù trường cho phép chúng tôi kí túc xá, cấm chúng tôi ra khỏi khuôn viên trường và cấm luôn liên lạc với bất kỳ ai bên ngoài, nhưng trường lại cho chúng tôi rất nhiều điểm để sử dụng mọi lúc mọi nơi trong trường.
Có thể nói rằng học sinh được cho vào một thiên đường với những đối đãi ưu tiên.
Nhưng công lao lớn nhất của Trường Cao Trung Koudo Ikusei là tỉ lệ việc làm 100% của trường.

Dưới sự chỉ đạo kỹ lưỡng của chính phủ, trường hoạt động hướng tới một tương lai tốt hơn với tất cả các nguồn lực. Thực tế, nhiều cựu học sinh của trường được giới thiệu rộng rãi là những người nổi tiếng. Bình thường, dù trường có tốt và nổi tiếng thế nào, lĩnh vực chuyên môn của nó vẫn bị giới hạn. Một trường có thể chuyên về thể thao hay âm nhạc, hay có lẽ nó chuyên về đề tài liên quan tới máy vi tính. Nhưng trường này lại đáp ứng mọi mong muốn ở mọi thể loại mà ai ai cũng muốn học. Đây là một ngôi trường vừa đảm bảo hệ thống lẫn giá trị.
Đó là lý do tôi nghĩ không khí các lớp học sẽ cạnh tranh và khốc liệt nhưng phần lớn mấy đứa cùng lớp tôi dường như chỉ là những học sinh bình thường mà bạn có thể thấy ở bất kì nơi đâu.

Không, có lẽ đó là lý do mọi người đều rất bình thường. Chúng tôi đã được công nhận như những học sinh đã đỗ kì thi đầu vào. Có thế chúng tôi sẽ tốt nghiệp trong sự yên bình mà không có rắc rối nào. . .? Tôi tự hỏi có thể như vậy không.

- "Sự đối đãi ưu tiên quá mức này làm tôi cảm thấy sợ."

Sau khi nghe Horikita nói thế, tôi cũng cảm thấy như vậy.
Tôi nghĩ tốt hơn hết nếu không tìm hiểu thêm, sẽ có một vài rủi ro dính dáng tới ngôi trường này.

- "Nè nè ~  cậu có muốn đi ghé mấy cửa hàng này không? Cùng đi thôi!"

- "Oke. Với số tiền nhiều thế này, chúng ta có thể mua bất cứ thứ gì. Thật tuyệt vời khi tớ đã vào ngôi trường này ~"

Sau khi giáo viên rời khỏi phòng, học sinh nhận được khoản tiền lớn hầu như không thể đứng yên được.

- "Mọi người, có thể nghe tớ nói một chút không?"

Một học sinh toát ra vẻ một chàng trai trẻ ngây thơ giơ tay và phát biểu.
Màu tóc cậu ấy không nhuộm, màu vàng sẫm tự nhiên và giống như một học sinh xuất sắc. Cậu ấy cũng không giống như một tên lơ là.

- "Bắt đầu từ ngày hôm nay, chúng ta sẽ ở cùng một lớp trong ba năm tiếp thep. Vậy nên sẽ thật tốt nếu chúng ta có thể tự giới thiệu bản thân và trở thành bạn bè. Chúng ta vẫn còn thời gian tới tận lễ khai giảng, các cậu nghĩ sao?"

Hừm. . .Những điều cậu ấy nói thật tuyệt vời. Phần lớn các học sinh không thể nói gì thêm.

- "Tớ đồng ý! Dù gì thì chúng ta vẫn chưa biết hết tên nhau, hãy để từng người giới thiệu về mình nào!"

Sau khi người đầu tiên đồng ý, cậu học sinh đã bắt đầu nói:

- "Tên tớ là Hirata Yousuke. Ở trung học, tớ thường được gọi bằng tên nên mọi người bây giờ cứ thoải mái gọi tớ bằng tên nhé. Tớ thích mọi môn thể thao nhưng tớ thích đá bóng nhất và tớ cũng dự định chơi bóng đá tại trường này. Xin được làm quen với mọi người."

Cậu thanh niên đề nghị cả lớp tự giới thiệu đã làm bài tự giới thiệu trôi chảy và không thể chê vào đâu được.
Cậu ta thật sự rất cam đảm. Thậm chí cậu ta còn nói về bóng đá với vẻ mặt tươi tỉnh và độ yêu mến của "anh ấy" đã tăng lên gấp 2, không, 4 lần. Nhìn kìa, mọi đứa con gái xung quanh Hirata đều có con mắt thật long lanh.

Thế là, Hirata trở thành nhân vật trung tâm của lớp, chắc chắn sẽ thu hút mọi người tới khi chúng tôi tốt nghiệp.
Và rồi cậu ấy sẽ ra ngoài với cô gái đáng yêu nhất lớp. Mọi thứ chắc chắn sẽ thành ra như thế.

- "Nếu mọi thứ đều ổn. . .thì, chúng ta có thể bắt đầu tự giới thiệu từ người đầu tiên chứ?"
Thấy mọi thứ đều diễn ra xuôn xẻ, Hirata hỏi lại để xác nhận.

Mặc dù cô gái đầu tiên đang rất lúng tùng và hoảng sợ, rồi cô ấy đã quyết định và đứng dậy.
Nói cách khác, cô ấy bối rối bởi lời nói và vẻ ngoài của Hirata.

- "T. . .tên tớ là Inogashira K. . .Ko!"
Khi cô ấy đang cố gắng giới thiệu bản thân, lời nói chặn lại trên miệng cô.

Không biết có phải tâm trí cô ấy đã trống không hay cô ấy không thể tập trung suy nghĩ đầy đủ, cô vẫn không thể nói rõ ràng. Khi lời nói vừa dứt, khuôn mặt cô ấy trở nên tái nhợt trong sự lúng túng. Hiếm khi thấy ai đó sợ hãi thế này.

"Cố gắng lên~"

"Không sao đâu nếu cậu không nói suông sẻ được~"

Những lời nói tử tế đến từ một vài người bạn cùng lớp.  Nhưng lời nói đó lại phản tác dụng và những ngôn từ kẹt trong họng cô ấy đã biến mất. Sự im lặng kéo dài 5 giây, rồi 10 giây. Áp lực thấy rõ.~
Tiếng cười rúc rích đến từ vài đứa con gái trong lớp. Cô ấy đang đứng im trong hoảng sợ. Một trong những cô gái nói.

"Nói từ từ, không sao đâu, đừng quá vội vàng."

Mặc dù lời nói của một cô gái khác cũng giống như là "Cố gắng lên~" và "Không sao đâu nếu bạn không nói suông sẻ được~" Nhưng ý nghĩa của nó lại khác hẳn.
Với cô gái đang hoảng sợ, lời nói đó bảo cô ấy hãy tự tiến lên và cảm thấy tự tin hơn.
Sau khi lấy lại được sự bình tĩnh, cô ấy hít thật sâu vào và thở ra để bình tĩnh lại.

- "Tên tớ là, Inogashira. . .Kokoro. Ưm. . ., sở thích của mình là may vá và mình rất giỏi đan len. X. . .xin được làm quen với các cậu."

Từ lời đầu tiên, cô ấy nói hết điều cô muốn nói mà không vấp.
Với biểu cảm hết căng thẳng, hài lòng và hơi xấu hổ, Inogashira ngồi xuống.
Nhờ sự giúp đỡ, bài giới thiệu của Inogashira kết thúc không gặp vấn đề gì. Một màn tự giới thiệu khác lại tiếp tục.

- "Tớ là Yamauchi Haruki. Ở trường sơ trung, tớ đã chơi bóng bàn tới trình độ quốc gia, từng là một con át chủ bài trong câu lạc bộ bóng rổ, áo của tớ có số 4. Nhưng bởi vì gần đây tớ đang gặp chấn thương trong giải Inter High, nên tớ đang trong tình trạng hồi phục. Rất vui được gặp các cậu." [ý là chơi giải Inter High lúc còn học sơ trung luôn á]

Tôi không hiểu số 4 có ý nghĩa gì luôn. . .
Và Inter High là giải đấu thể thao cho những trường cao trung. . .Bạn không thể tham gia với tư cách là một học sinh sơ trung.
Hay là cậu ta đang nói đùa? Tôi có ấn tượng rằng cậu ta là loại lông bông thích đùa cợt.

- "Đến mình rồi đúng không?"

Một cô gái tươi cười, người đã giúp Inogashira trong phần tự giới thiệu bản thân mình.
Và cô gái đó chính là người đã giúp cụ già trên xe buýt sáng nay.

- "Tên mình là Kushida Kikyou, vì bạn bè từ trường sơ trung của mình không có ai vào trường này nên mình muốn làm quen với tất cả mọi người và trở thành bạn bè!"

Hầu hết học sinh kết thúc màn chào hỏi của họ sau một vài từ nhưng Kushida nói tiếp.

- "Trên hết, mình muốn trở thành bạn với mọi người ở đây. Sau khi tất cả đã xong lời tự giới thiệu, hãy trao đổi địa chỉ liên lạc với mình."

Lời nói của cô ấy không còn là từ ngữ suông nữa. Tôi có thể nói ngay rằng cô ấy là kiểu cô gái mở rộng trái tim với mọi người.

[Edit] Chào mừng đến với lớp học tối cao! (ようこそ実力至上主義の教室へ) 3310

Lời nói của cô ấy với Inogashira không chỉ là lời động viên phù hợp với tình cảnh mà còn là suy nghĩ thực sự của cô ấy.
Ngoài ra, cô ấy giống như kiểu người có thể hợp với bất kì ai.

- "Trong kỳ nghỉ hè sau năm học, mình muốn tạo thật nhiều kỉ niệm với mọi người, vì vậy mình rất vui nếu được các bạn rủ rê nhiệt tình <3 . Mình đã nói một lúc lâu rồi nên mình sẽ kết thúc lời tự giới thiệu tại đây."

Một số thanh niên trong lớp hò reo ầm ĩ "Kushida-chan" , "Yeahhhh" .
Chậc! Cô ấy nhất định sẽ hợp với tất cả lũ con trai và con gái trong lớp.

. . . Đương nhiên, không phải là tôi đang nhận xét phần tự giới thiệu của người khác.
Tôi cảm thấy nao núng vì một số lí do nào đó.
Tôi nên nói gì trong phần giới thiệu của mình. . . Tôi cũng nên chém ra một chuyện cười nhỉ?
Hay là tôi diễn hài bằng cách ra vẻ căng thẳng trong lúc phát biểu?

Không, tôi biết rất rõ. Căng thẳng chắc chắn chỉ làm tình trạng trầm trọng thêm. Và tôi không phải là loại người đó.
Trong khi vẫn đang chìm trong lo âu về bản thân, thì phần tự giới thiệu vẫn tiếp tục.

"Và người tiếp theo là—"

Khi Hirata nhìn học sinh kế tiếp, học sinh đó lườm cậu ấy bằng cái nhìn sắc nhọn.
Với mái tóc đỏ chói, cậu ta giống như một tên côn đồ và giọng nói thì y hệt với diện mạo của cậu ta.

- "Mày bị ngu hả? Tao không muốn tự giới thiệu gì cả, để tao yên một mình."

Tóc đỏ nhìn trừng mắt vào Hirata. Không khí căng thẳng bao trùm.

- "Tớ không bắt cậu tự giới thiệu. Nhưng tớ không nghĩ hoà hợp với bạn cùng lớp là điều xấu. Nếu cậu nghĩ tớ thật khó chịu thì cho tớ xin lỗi."

Sau khi chứng kiến Hirata cúi đầu, vài cô gái lườm tên tóc đỏ. :)

"Không phải chỉ cần một lời giới thiệu đơn giản là được thôi sao?"

"Đúng rồi đó!"

Đúng như mong đợi từ một soái ca thích đá bóng. Cậu ta có vẻ thu hút những cô gái về phe mình.
Tuy nhiên, bắt đầu từ tên tóc đỏ, khoảng nửa lũ con trai khác lại có thái độ ghen ghét với Hirata.

"Không bao giờ. Tao không muốn phải vờ làm bạn tốt với chúng mày."

Tóc đỏ đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Cùng lúc, vài học sinh khác rời khỏi phòng. Họ chắc chắn không quan tâm tới việc làm quen với bạn cùng lớp họ. Horikita cũng bắt đầu đứng dậy khỏi chỗ ngồi của cô ấy.
Cô ấy nhìn về hướng tôi nhưng khi cô nhận ra tôi không hề di chuyển, cô bắt đầu bước ra khỏi lớp. Hirata trông có vẻ hơi buồn khi nhìn nhóm người bước ra khỏi lớp.

- "Họ không phải là người xấu. Lỗi tại tớ khi yêu cầu họ tuân theo sự ích kỉ của mình."

- "Hirata-kun không làm gì sai cả. Cứ kệ mấy đứa cô độc ấy."

Dù vài người rời đi sau khi không muốn tự giới thiệu mình, chỗ học sinh còn lại tiếp tục đến xung quanh và giới thiệu bản thân.

"Tớ là Ike Kanji. Tớ rất thích con gái và tớ ghét lũ trai đẹp. Tớ đang tìm kiếm một bạn gái bất cứ lúc nào, vì vậy rất hân hạnh được gặp các cậu! Đương nhiên, bạn gái tớ phải thật dễ thương hoặc xinh đẹp!"

Thật khó để nói tên này đang chém gió hay là nói thật, nhưng tên ấy đã kiếm được cho mình sự giận dữ từ phái nữ.

"Wow, ngầu ghê~. Ike-kun, cậu thật hoà nhã." Một trong những cô gái nói với giọng nói hoàn toàn vô cảm.

Đương nhiên, 100% là nói dối. Nhưng . . .

"Thật á? Haha, tớ nghĩ mình cũng không tệ, nhưng. . . haha, cảm ơn."

Có vẻ như Ike nghĩ đó là thật và khuôn mặt trở nên hơi xấu hổ.
Đột nhiên tất cả các cô gái bật cười.

"Wow, mọi người, cậu ấy thật dễ thương. Cậu ta đang tuyển người yêu."

Hầy, Cậu ta đang bị trêu chọc.
Ike vẫy tay đầy thân thiện trong khi đang bị trêu đùa. Không giống như tên đó là người xấu.
Rồi đến khi chàng trai cãi nhau trên xe bus, Koenji là người tiếp theo.
Sau khi kiểm tra mái tóc bằng chiếc gương trên tay, cậu ta sử dụng chiếc lược để chỉnh lại tóc.

- "Ưmmm, cậu có thể tự giới thiệu chứ?"

- "Fuuu~ Ok."

Trong khi cười như một tên quý tộc trẻ, cậu ta biểu lộ lờ mờ thái độ trơ trẽn của mình.

"Tên tôi là Koenji Rokusuke. Với xứng danh là người thừa kế của tập đoàn Koenji, tôi sẽ là người sẽ gánh vác trách nhiệm cho xã hội Nhật Bản trong một tương lai gần. Hân hạnh được gặp mọi người và các quý cô."

Đó là màn giới thiệu cho những quý cô, ngược lại với cả lớp.
Vài cô gái nhìn Koenji với ánh mắt lấp lánh sau khi nghe cậu ta rất giàu, trong khi một số khác nhìn cậu ta như thể cậu ta bị bệnh . . . Cũng đúng~

- "Từ giờ trở đi, tôi sẽ luôn luôn trừng trị bất cứ thứ gì làm tôi cảm thấy không thoải mái. Cẩn thận điều đó."

- "Hửm. . .Koenji-kun. Ý cậu bất cứ thứ gì làm cậu không thoải mái là sao?"

Cảm thấy không hiểu trong lời nói cậu ta, Hirata hỏi lại.

"Chính xác như tôi đã nói. Nhưng nếu tôi phải lấy một ví dụ thì tôi ghét mấy thứ xấu xí. Nếu tôi thấy thứ gì đó xấu tệ, tôi sẽ làm như tôi đã nói."

Cậu ta vuốt tóc lên.

- "À, là vậy, cảm ơn cậu. Tớ chắc sẽ phải cẩn thận đây."

Tóc đỏ, Horikita, Koenji và cả Yamauchi cùng Ike. Có vẻ tất cả những học sinh kì quặc đều được quăng vào lớp này. Trong một thời gian ngắn, tôi có thể nhìn qua đại khái về số học sinh mỗi người một kiểu trong lớp của mình.

Tôi cũng hơi kỳ quặc . . . Không, không có thứ gì đặc biệt khi nói về tôi.
Tôi muốn trở thành một chú chim tự do nhưng tôi lại lẻ loi thoát khỏi chiếc lồng.
Không nghĩ ngợi nhiều về điều đó, tôi muốn trải nghiệm sự tự do.

Nếu bạn nhìn ra ngoài, bạn có thể thấy được sự duyên dáng của những chú chim. . .thứ mà bạn không thể thấy được lúc này.
Dẫu sao, tôi cũng là kiểu người đó.

- "Ưm. . .người tiếp theo—hãy tự giới thiệu bản thân nào."

- "Há" ~?!

Đến lượt của tôi trong khi tôi vẫn đang mơ tưởng. Rất nhiều học sinh đang đợi tôi giới thiệu. Chời ơi, đừng nhìn tớ với ánh mắt đầy hi vọng vậy. [Lại tự kỷ]

Tốt thôi, tôi sẽ tiến lên cho cái màn giới thiệu này.
Được rồi! Đứng dậy và bắt đầu.

"Ưmmm. . .tên tớ là Ayanokouji Kiyotaka. T. . .tớ không có gì nổi bật cả, tớ sẽ cố gắng hết sức để hoà nhập với mọi người, Ưm. . . , rất vui được gặp các bạn."

Sau khi hoàn thành lời chào hỏi, tôi nhanh chóng ngồi xuống.
Phùùù. . . Mọi người đã thấy nó? Màn tự giới thiệu của tôi. Chỉ có một từ . . .
. . . Nát ~

Tôi che mặt một bên. Tôi bận chìm trong ảo tưởng đến nỗi tôi không thể nghĩ ra lời nói thích hợp từ trước.
Thật nhàm chán, màn giới thiệu thiếu muối đến nhạt của tôi sẽ chẳng ai nhớ về sau.

"Rất vui được gặp cậu Ayanokouji-kun. Tớ cũng muốn hoà nhập với mọi người, vì vậy hãy cùng cố gắng nhé."

Hirata nói với nụ cười tươi.
Mọi người vỗ tay. Tôi có cảm giác mọi người vỗ tay sau để động viên khi nhận thấy lỗi lầm của tôi.
Cùng lúc đó, tôi cảm thấy đâu đớn kì lạ từ lòng thương hại của họ.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc~ . . .



Được sửa bởi thuchonguyen01 ngày Sat Sep 22, 2018 1:18 pm; sửa lần 3.



I'm KanSai MiyaKi

thuchonguyen01

thuchonguyen01
VIP - Member
VIP - Member
Tập 1: Continue. . .
Chương 1: Continue. . .

3.

Dù rằng đây là một ngôi trường khó vào được, nhưng buổi lễ khai giảng ở đây thì vẫn giống với các trường khác.
Sau bài phát biểu cảm ơn từ lão hiệu trưởng nào đó hay là một người quản lí khác, buổi lễ kết thúc.

Sau đó là buổi trưa. Sau khi chúng tôi được giải thích về sơ đồ tất cả các toà nhà và cơ sở vật chất của trường, cả nhóm đều tách ra.
Hơn 70% số học sinh bắt đầu tiến về kí túc xá. Số còn lại hình thành những nhóm nhỏ và đi về phía các quán cà phê và những phòng karaoke. Toàn bộ đám đông nhanh chóng biến mất.

Trên đường tới ký túc xá, tôi quyết định ghé vào cửa hàng tiện lợi, cũng nằm trên cùng con đường. Tất nhiên là tôi đi một mình. Tôi có quen ai khác đâu ~

". . . Đúng là một sự trùng hợp đến khó chịu."

Khi tôi bước vào cửa hàng tiện lợi, tôi lập tức gặp phải Horikita lần nữa.

- "Đừng trông thù địch như thế chứ. Thay vào đó, cậu cũng có đồ muốn mua sao?"

- "Ờ, vài thứ thôi. Tôi đến để mua vài đồ gia dụng thiết yếu."

Horikita nói trong khi kiểm tra chai dầu gội đầu mà cô ấy lấy từ trên giá.
Cuộc sống tại ký túc bắt đầu từ hôm nay, bạn cần nhiều hơn là "một chút" và con gái cũng cần một số dùng nữa.
Cô ấy nhanh chóng đặt chai dầu gội và một số đồ thiết yếu hằng ngày vào giỏ. Tôi cứ tưởng rằng cô ấy sẽ chọn mấy món có chất lượng tốt, nhưng cô ấy lại chỉ lấy những món rẻ nhất có thể.

- "Tớ cứ tưởng rằng con gái sẽ cẩn trọng hơn với loại dầu gội mà họ dùng."

- "Còn tuỳ vào loại người nữa, phải không nào? Chỉ có loại người không biết mình nên tiêu tiền vào đâu mới như thế thôi?"

Cô ta bắn cho tôi một cái nhìn lạnh lẽo và nói "Cậu có thể thôi nhòm ngó đồ của người khác trong khi chưa được sự cho phép không?"

- "Đồng thời, tôi không đoán được rằng cậu ở lại lớp để tự giới thiệu. Cậu trông không giống kiểu người sẽ như vậy"

- "Tớ cố gắng để ở lại trong lớp một cách âm thầm bởi vì tớ cố tránh mọi rắc rối. Tại sao cậu không tham gia giới thiệu bản thân? Một lời chào ngắn thôi cũng được mà. Cậu có thể làm thân với những người khác và có cơ hội kết bạn."

Đồng thời, nhiều học sinh cũng trao đổi địa chỉ liên lạc với nhau.
Nếu Horitika có tham gia, cô ấy có lẽ sẽ trở nên nổi tiếng trong lớp. Đúng là uổng cái gương mặt đẹp quá mà.

- Tôi có thể nói cho cậu nhiều lí do, nhưng tôi sẽ cho cậu một lời giải thích đơn giản thôi. Dù tôi có tự giới thiệu bản thân thì không đảm bảo rằng tôi sẽ kết thân được với mọi người. Thay vào đó thì tôi có lẽ sẽ tạo ra rắc rối. Nếu tôi không giới thiệu thì mấy vấn đề đó sẽ không xảy ra, đúng chứ?"

- Nhưng vẫn có cơ hội cao là cậu sẽ kết thân được với mọi người. . .

- Cậu lấy đâu ra cái xác suất đó thế? Tôi sẽ nói như vậy, nhưng rồi chúng ta sẽ tranh luận không ngừng nếu bàn cãi về nó, nên chỉ dừng ở việc xác suất chuyện đó xảy ra là cao thôi. Vậy, cậu có làm thân được với ai chưa?

- Ưm . . .

Cô ấy nhìn tôi trong khi nói.
. . .Ra là vậy. Thật bất ngờ, cô ấy đúng.
Thật ra, tôi đã không thể trao đối liên lạc được với ai cả.
Nó không thể dùng làm bằng chứng để chứng minh rằng sẽ có cơ hội cao để làm thân với những người khác nếu cô ấy ở lại và tự giới thiệu bản thân. Tôi tránh ánh nhìn của mình khỏi ngôn từ của Horikita.

- Nói cách khác, cậu không có bằng chứng để chứng minh rằng việc tự giới thiệu bản thân sẽ giúp ta tìm bạn dễ hơn.

Horikita tiếp tục nói.

- Để bắt đầu, tôi không hề có ý định kết bạn. Vậy nên, tôi không cần phải tự giới thiệu bản thân làm chi và cũng không cần nghe người khác tự giới thiệu về họ. Cậu đã bị thuyết phục chưa?

Đúng là cô ấy đã từ chối mình ngay lần đầu tiên mình cố giới thiệu bản thân.
Vậy nên việc mình có được tên của cô ấy cũng là một điều kì diệu rồi ~
Khi mà tôi hỏi rằng liệu tôi có nên không tham gia giới thiệu về bản thân mình thì cô ấy lắc đầu.
Con người có những lối suy nghĩ khác nhau, không thể nào phủ nhận điều đó được.

Horitika thì cô lập hơn rất nhiều, giống như kiểu người tự tránh xa người khác ấy. Tôi nghĩ vậy.
Thậm chí chúng tôi còn không thèm nhìn nhau trong khi dạo vòng quanh cửa hàng tiện lợi.
Mặc dù tích cách của cô ấy có hơi nghiêm túc một chút, nhưng khi đi cùng nhau thì lại không hề cảm thấy khó chịu chút nào. Vì cô ấy đẹp chăng?

"Ồ! Họ còn có nhiều loại mì ăn liền khác nhau, ngôi trường này tiện quá đi mất."

Phía trước khu vực bán thức ăn đóng hộp, hai thằng con trai đang làm ồn. Sau khi ném cả đống ly mì ăn liền vào giỏ, hai người họ đi đến quầy thu ngân. Bọn họ cũng có khá nhiều đồ ăn nhẹ và đồ uống chất đầy cả giỏ. Vì có khá nhiều điểm còn sót lại nên việc họ cố tìm cách nào đó để tiêu chúng cũng là lẽ thường.

- "Mì ly… vậy ra họ cũng có cả khu vực bán đồ đóng hộp luôn ha."

Tìm hiểu được những thứ như thế này cũng là một trong những mục tiêu của tôi khi đến cửa hàng tiện lợi.

- Vậy ra đám con trai có thích những thứ như thế? Nhưng tôi không nghĩ chúng có lợi cho cơ thể.

- Hể? tớ đang xem xét định mua nó.

Tôi cầm một ly mì ăn liền và nhìn vào giá của nó.
Nó ghi là 156 yên, nhưng tôi không chắc là nó đắt hay rẻ so với một ly mì ăn liền.
Mặc dù trường gọi nó là “điểm”, toàn bộ giá tiền được ghi theo đơn vị yên.

- Này cậu nghĩ gì về giá cả của những món ở đây? Trông chúng rẻ hơn hay đắt hơn nhỉ?”

- Hừm. . . tôi chịu, bộ cậu tìm thấy thứ gì có giá tiền khác sao?

- Không, đó không phải là ý tớ muốn nói. Tớ chỉ muốn hỏi thôi.

Giá cả của những mặt hàng trong cửa hàng có vẻ khá hợp lí.
Đồng thời, có vẻ đúng như là 1 điểm có giá trị bằng 1 yên.
Cứ cho là tiền tiêu vặt trung bình của một học sinh cao trung là 5,000 yên, thì tiền tiêu vặt hàng tháng của chúng tôi là gấp 20 lần như thế.

Cảm nhận được những cử chỉ đáng ngờ của tôi, Horitika nhìn tôi một cách kì lạ.
Tôi lấy cốc mì ăn liền gần nhất để gạt sự nghi ngờ của cô ấy đi.

" Ô, cốc này bự thật. Nó là cốc cỡ GC đấy!"

Nó có nghĩa là "Cốc khổng lồ" [Giga Cup] nhưng vì một do nào đó mà chỉ nhìn vào cốc mì này thôi cũng làm tôi cảm thấy no bụng rồi.
Một lưu ý không liên quan cho lắm nhưng bộ ngực của Horitika không nhỏ và cũng không hề lớn. Chúng ở một kích thước hoàn hảo. Tôi đảo mắt và im lặng một lúc.

- Ayanokouji-kun. Cậu vừa nghĩ đến chuyện "không đúng đắn" trong đầu đúng không?

- . . . Không, tất nhiên là không.

- Nhưng hành động của cậu lại kì lạ đấy.

Chỉ bằng một ánh nhìn, cô ấy đã có thể biết được rằng tôi đang nghĩ tới những thứ "đó". Cô nàng này sắc sảo thật đấy.

- Tớ chỉ đang nghĩ rằng mình nên mua thứ gì bây giờ. Cái nào trông tốt hơn nhỉ?

- Nếu chỉ có như vậy thì được rồi. Cậu nên ngừng mua những món ăn không tốt cho sức khoẻ ấy đi. Trường còn có nhiều lựa chọn cho những món ăn tốt hơn, vì vậy cậu nên bỏ thói quen ấy đi là vừa.

Như cô ấy nói, không cần phải gắn bó với những món ăn nhanh làm gì. Còn rất nhiều thứ để chọn.
Tuy nhiên, tôi lại có một sự thúc giục phải mua thêm vài thứ mà không thể dập tắt được, vậy nên tôi lấy một cốc mì ăn liền cỡ thường và đặt nó vào trong giỏ.

Horitika dời sự chú ý sang khỏi quầy thức ăn và bắt đầu nhìn vào quầy nhu yếu phẩm trong cửa hàng.

Bây giờ thì tôi cuối cùng cũng có thể ghi vài điểm với Horikita bằng cách nói vài câu hài dí dỏm với cô ấy.

- Ô, dao cạo này có đến năm lưỡi dao! Có vẻ như nó sẽ cạo siêu sạch đấy. ~ [không hiểu lắm nó hài chỗ nào nhưng chắc ý là cạo sạch những chỗ có lông @@]

- Cái quái gì thế, tôi sẽ dùng nó để cạo cái gì mới được chứ?

Tôi cầm cây dao cạo trên tay, tự hào vì câu đùa của mình nhưng phản ứng thì lại khác với những gì tôi dự kiến. Tôi tưởng là cô ấy sẽ cười, nhưng cô ấy lại đang nhìn tôi như thể tôi thật kinh tởm. [Đến lạy]

"Cậu biết đấy, không có gì để tôi cạo dù là dưới cằm hay là dưới nách đâu."

Câu đó làm con tim tôi thật đau đớn. Tôi đoán câu đùa của tôi không hiệu quả với phái nữ rồi. :(

- Tôi khá ganh tị với sự can đảm của cậu khi dám nói điều đó với người cậu tình cờ gặp đấy.

- . . . Cậu cũng nói nhiều thứ vớ vẩn với một người cậu vừa gặp đấy thôi.

- Thật sao? Tôi chỉ nói những điều hiển nhiên thôi. Không như cậu.

Cô ấy bình tĩnh đáp trả lại lời tôi và khiến tôi phải đứng hình. Đúng, tôi đang nói vài thứ ngu ngốc. Còn Horikita thì trơn tru không hề thể hiện bất cứ dấu hiệu nào của việc nói những thứ thô tục cả.
Horitika lại một lần nữa chọn sữa rửa mặt rẻ nhất. Tôi nghĩ rằng là con gái thì cũng nên chú ý đến bản thân mình nhiều hơn.

- "Tớ nghĩ là cái này trông tốt hơn, đúng không?"

Tôi cầm lấy một chai sữa rửa mặt hơi đắt hơn một chút và nhiều kem hơn.

- "Không cần thiết"

Tôi đã bị từ chối.

- Không, nhưng mà— . . .

- Tôi đã nói rằng mình không cần rồi mà phải không?

- Ừmm. . .

Tôi nhẹ nhàng đặt chai sữa rữa mặt lại trên giá ngay khi cô ấy lườm tôi.
Tôi cứ tưởng rằng tôi có thể nói chuyện với cô ấy mà không làm cô ấy giận, nhưng tôi đã thất bại.

- Cậu không tốt lắm trong việc giao tiếp với người khác. Cậu thật tệ trong khoản nghĩ ra thứ gì đó để nói.

- Mặc dù điều đó đến từ cậu. . .Nhưng tớ nghĩ nó cũng đúng~

- Tất nhiên. Mắt nhìn người của tôi khá tốt đấy. Thông thường, tôi sẽ không muốn nghe cậu nói đến hai lần đâu nhưng tôi sẽ cố chịu đau tai để nghe cậu nói.

Vì vài lí do nào đó tôi cố gắng kết bạn với cô ta nhưng những mong đợi của tôi hoàn toàn lệch hết cả rồi.
Và như thế, cuộc đối thoại của hai đứa tôi rút ngắn rồi tạm dừng. Khi hai cô gái khác bước vào cửa hàng và bắt đầu mua sắm, tôi nhận ra thêm một điều mới.
Horitikita thật sự rất xinh.

- "Này, mấy cái này dùng làm gì thế?"

Khi tôi đang tìm thêm thứ để nói, tôi phát hiện ra một thứ không bình thường.
Trong một góc của cửa hàng tiện lợi, tôi thấy từng phần ăn và đồ gia dụng để được riêng.
Thoạt nhìn, chúng trông giống những món đồ khác nhưng với một sự khác biệt lớn.

"Miễn phí…?"

Đồng thời cảm thấy hứng thú, Horitika cầm một món lên.
Những nhu yếu phẩn cần thiết cho ngày thường như bàn chải đánh răng, băng dán vết thương được đặt trong một cái thùng được dán nhãn "Miễn phí". Cái thùng cũng có thêm dòng chữ, "3 món mỗi tháng" được viết lên nó và rõ rằng là những món này khác với những món hàng khác.

- "Liệu đây có phải là cứu trợ khẩn cấp cho những người đã dùng hết điểm của họ. Quả đúng là một ngôi trường đầy lòng bao dung đến bất ngờ."

Tôi tự hỏi rằng họ có hết lòng với những dịch vụ như thế này không? hay . . .

- "Này, chờ một chút! Tôi đang tìm kiếm thứ đó đấy!"

Làm gián đoạn những dòng suy nghĩ của tôi là một giọng lớn tiếng từ giữa cửa hàng.

"Nhanh lên nào! Mọi người đang chờ đấy!"

"Ồ, vậy hả!? Kêu bọn nó cứ phàn nàn trực tiếp với tao này!"

Nghe có vẻ như là có rắc rối. . . Hai đứa con trai đang lườm nhau trong khi họ như có vẻ bắt đầu tranh cãi. Người với vẻ mặt bất mãn chính là đứa con trai tóc đỏ quen thuộc trong lớp. Cậu ta đang nắm chặt cốc mì trên tay.

- "Có chuyện gì đang xảy ra ở đây thế?"

- "Hảảảả? Mày là đứa nào?"

Tôi vốn định nói chuyện một cách thân thiện nhưng anh chàng tóc đỏ lại nhầm lẫn tôi là một kẻ thù khác và bắn cho tôi một cái lườm.

- "Tớ là Ayanokouji cùng lớp đây. Tớ lên tiếng vì tớ nghĩ ở đây có rắc rối."

Sau khi giải thích, anh chàng tóc đỏ hạ thấp giọng xuống sau khi hiểu được tình hình.

- "Ờ. . .tôi nhớ ra cậu rồi. Tôi quên mất thẻ học sinh của mình. Quên cái đó cũng đồng nghĩa với việc quên mang theo tiền.

Sau khi nhìn thấy bàn tay trống trơn, cậu ta bắt đầu tiến về phía kí túc. Có lẽ là cậu ấy để quên nó ở đó.
Thật lòng mà nói, việc chiếc thẻ đó cần cho mọi khoản thanh toán vẫn chưa in sâu vào trong trí nhớ tôi.

- "Bây giờ tớ có thể trả thay cho cậu, nếu cậu thấy ổn với việc đó. Nếu quay về lấy thì phiền phức lắm. Tớ không thấy phiền khi cậu dùng điểm của mình đâu."

- "Đúng là thế. Quay lại thì phiền thôi rồi. May là cậu có ở đây, cảm ơn."

Quãng đường đến kí túc xá không phải là chuyện lớn. Nhưng đến lúc cậu ta quay trở lại đây, hàng chờ có thể sẽ trở nên dài vì lúc đó là giờ ăn trưa.”

- "Tôi tên là Sudou. Tôi nợ cậu một lần."

- "Rất vui được gặp câu, Sudou."

Tôi lấy cốc mì từ Sudou rồi đi đến chỗ máy phun nước nóng. Horikita cảm thấy kinh ngạc sau khi thấy cuộc trao đổi ngắn ấy.

- Cậu đúng là kẻ dễ bị ảnh hưởng, chỉ trong lần gặp đầu tiên mà . . . Bộ cậu tính làm tên hầu cận trung thành của tên kia à? Hay đây là cách mà cậu cố gắng để kết bạn?

- Thay vì kết bạn, tớ chỉ đang cố giúp đỡ cậu ta thôi. Ngoài ra không còn gì cả.

- Cậu trông có vẻ không sợ gì trước ngoại hình của cậu ta cả?

- Sợ? Tại sao tớ phải sợ chứ? Bởi vì trông cậu ta giống một tên côn đồ?

- Một người bình thường sẽ cố tránh xa kiểu người như thế.

- Ààà, . . . dù sao thì cậu ta trông không hề giống người xấu. Đồng thời, cậu cũng đâu thấy sợ. Đúng không?

- Chỉ có những người không thể tự bảo vệ bản thân mới tránh xa khỏi những kiểu người như thế. Nếu cậu ta có vẻ hung bạo, tôi sẽ xua đuổi cậu ta ra khỏi tôi. Đó là lí do tôi không sợ cho lắm.

Mỗi lần Horikita nói điều gì đó, nó luôn luôn là điều không bình thường, khi cô nói "xua đuổi" ý của cô ấy là gì? Bộ cô ấy có mang theo mình chai xịt hơi cay chống yêu râu xanh sao?
Chúng tôi kết thúc chuyến mua sắm. Sau khi trình thẻ ID học sinh cho máy, cuộc giao dịch được hoàn tất nhanh chóng. Thậm chí nó sẽ còn nhanh hơn bởi vì không phải thối tiền lẻ.

"Quả đúng là có thể dùng nó như tiền. . ."

Tờ thanh toán cho thấy giá của mỗi món hàng và số điểm còn lại. Việc thanh toán được triển khai mà không hề có bất cứ sự gián đoạn nào. Trong khi chờ đợi cho Horitika, tôi cho nước nóng vào cốc mì. Tôi cứ tưởng rằng việc mở nắp và đổ nước nóng vào sẽ khó lắm chứ, nhưng thật bất ngờ là nó khá dễ. [Lần đầu ăn mì ly đây mà :)]

Dù ở mức độ nào thì, đây đúng là một ngôi trường kì lạ.
Mỗi cá nhân học sinh có tài năng gì mà lại được cung cấp số tiền tiêu vặt lớn đến thế?
Khối của tôi có đến 160 người, chỉ cần một bài toán đơn giản, trường cao trung sẽ có tổng số khoảng 480 mạng [3 khối]. Chỉ trong tháng thôi cũng là 480 triệu yên. Nguyên cả một năm thì khỏi phải nói.
Dù được chính phủ chống lưng nhưng thế là vẫn quá mức.

- Tớ tự hỏi nó sẽ mang lại lợi ích gì cho trường. Cho một người 100.000 yên là quá nhiều. Có vẻ có quá nhiều cơ sở vật chất so với số học sinh và cho học sinh nhiều tiền như thế cũng không cần thiết. Học sinh có thể lơ đãng việc học nếu họ có quá nhiều tiền.

- Tôi không biết rằng đây có phải là phần thưởng cho việc chúng ta vượt qua bài kiểm tra hay không.
Nhưng việc nói đến vấn đề tiền nong, học sinh có thể sẽ được thúc động lực để học chăm chỉ hơn.

- Nhưng 100.000 yên được phân phát cho mọi người mỗi tháng mà không có bất cứ điều kiện gì đi kèm thì . . .

- Đây không phải là một việc mà tôi có thể bảo cậu làm, nhưng có thể sẽ tốt hơn nếu cậu tiết kiệm tiền. Thói quen xấu khó sửa lắm. Một khi con người quen với lối sống thoải mái thì khó mà buông bỏ được. Cú sốc tinh thần sẽ là rất lớn.

- Tớ sẽ ghi nhớ điều đó.

Tôi chưa bao giờ có ý định vung tiền cho mấy khoảng tiêu ngẫu nhiên nhưng cô ấy nói rất hợp lý.
Sau khi hoàn tất việc giao dịch, Sudou đang chờ tôi trức cửa hàng tiện lợi.

Nhìn thấy tôi bước ra, Sudou vẫy tay với tôi. Khi tôi vẫy để đáp trả tình cảm ấy, tôi vừa thấy xấu hổ nhưng cũng vừa thấy hạnh phúc.

- Cậu tính ăn tại chỗ luôn à?

- Tất nhiên rồi. đây là lẽ thường mà, chứ tôi còn ăn ở nơi nào được nữa?

Khi Sudou trả lời như thế, tôi bất ngờ và Horitika thì bực mình thở dài.

- "Tôi đi về đây. Tôi cảm thấy phẩm giá của mình đang giảm xuống từ từ ở đây."

- "Cô đang nói tới phẩm giá gì thế? Cô chỉ là một học sinh cao trung bình thường mà thôi. Hay cô là kiểu tiểu thư nào đó?"

Ngay cả khi Sudou cảm thấy tức giận đối với Horitika, cô thậm chí còn không thèm để mắt đến cậu.
Cảm thấy khó chịu, Sudou đặt cốc mì xuống và đứng dậy.

- "Ê Này, khi người ta nói chuyện thì phải lắng nghe chứ!"

- "Cậu ta bị gì thế? Đột nhiên nổi cáu?"

Horitika tiếp tục phớt lờ Sudou và nói chuyện với tôi.
Bị đẩy qua giới hạn, Sudou gào lên trọng giận dữ.

- "Nhào vô đây! Để tôi cho cô một trận!!!"

- Tớ thừa nhận là thái độ của Horitika có hơi tệ. Nhưng hành vi của cậu cũng không tốt lắm đâu.

Sự nhẫn nại của Sudou có vẻ đã cạn.

- "Vậy thì sao? Thái độ của nhỏ đó quá xấc xược so với một người phụ nữ!"

- "So với một người phụ nữ? Lối suy nghĩ như thế lạc hậu quá rồi đấy. Đừng có mà làm bạn với người như cậu ta."

Với câu nói đó, Horitika quay người và làm lơ Sudou từ đầu tới cuối.

- "Này đợi đã! Con đàn bà khốn kiếp!"

- Bình tĩnh đi nào.

Tôi giữ Sudou, người đang cố với lấy Horitika lại.
Horitika quay về kí túc xá mà không thèm nhìn lại.

- Kiểu người gì mà lại hành động như thế chứ? Mẹ nó!

- Có nhiều kiểu người khác nhau mà, cậu biết đấy.

- Hừừừ. Tôi ghét loại người như thế.

Cậu ta đang cẩn trọng nhìn tôi. Sudou cầm cốc mì, xé phần nắp và bắt đầu ăn.

Trước đó một lúc, cậu ta cũng cãi nhau ở quầy thu ngân, có vẻ cậu bạn này có mật độ tức giận ở mức khá thấp nhỉ.

"Này, mày là thằng năm nhất phải không? Chỗ đó là của tụi tao."

Trong khi tôi đang nhìn Sudou và xơi đống mì, thì một nhóm ba đứa con trai đi ra từ cửa hàng tiện lợi mang theo những cốc mì tương tự.

- "Chúng mày là ai? Bây giờ tao đang dùng chỗ này.Chúng mày đang chắn đường đấy. Cútttt." [Sudo nói]

- "Mày không nghe thấy nó nói à? Phắng lẹ đi Lũ năm nhất bố láo."

Bộ ba cười vào mặt Sudou. Sudou sau đó đứng dậy và quăng cốc mì xuống đất. Phần nước dùng và mì văng rải rác khắp trên nền đất.

"Thằng nhãi năm nhất đang cố chống đối đàn anh kìa, thằng láo toét"

Không phải như thế. Khả năng chịu đựng của Sudou khá thấp đối với việc tức giận. Cậu ta là kiểu người sẽ cố hăm doạ nhóm đối phương.

"Lũ năm hai tụi bây đang nói mấy cái xàm xí gì đấy. Bố mày ngồi đây trước rồi nhé."

Mấy tên đàn anh cũng quăng đồ của họ xuống ngay chỗ đó và sau đó bắt đầu cười phá lên.

- "Ahaha, tụi tao cũng đang ở đây. Vậy nên xéo đi, đây là chỗ tụi tao từ trước rồi."

- "Chúng mày cũng có gan đấy, lũ khốn."

Sudou không hề lưỡng lựu trước sự chênh lệch về số lượng. Có vẻ như một trận đánh lộn sẽ bắt đầu bất cứ lúc nào. Tất nhiên là không tính tôi.

- "Wow, Sợ quá đyyy. Tụi bây ở lớp nào thế. Ô, mà khoan đã, không cần bận tâm. Để tao đoán. . .Tụi bây ở cái lớp D rác rưởi phải không?"

- "Đúng thế thì sao? Mày muốn gì?"

Sau khi Sudou nói thế, tất cả những anh chị lớp trên nhìn nhau, rồi tất cả cùng phá lên cười.

- "Tụi bây có nghe không? Thằng đó ở lớp D đấy! Rõ ràng quá rồi còn gì!"

- "Hửửử? Chúng mày nói thế là có ý gì hả?"

Khi Sudou dần nóng lên, bọn đàn anh lùi một bước.

- "Vì chúng mày đã quá thảm hại rồi nên bọn anh sẽ để mày ở đây trong hôm nay. Đi thôi anh em."

- "Tụi mày định chơi bài chuồn hả!?"

- "Xem con chó đang sủa kìa!~ Mà thôi, chúng mày sẽ phải đối mặt với địa ngục sớm thôi. . .D class à!"

Đối mặt với địa ngục?
Họ rõ ràng trông bình tĩnh và biết trước. Tôi tự hỏi ý họ là gì khi nói câu "đối mặt với địa ngục."
Tôi cứ tưởng ngôi trường này là dành cho mấy gã công tử bột hay tiểu thư sang chảnh, nhưng ở đây cũng có những người như Sudou và ba người kia.

- "Khốn kiếp, nếu đó là con gái hay mấy người năm hai tốt bụng thì còn được, nhưng ngược lại chúng ta nhận được đám đàn anh chết tiệt đó."

Sudou thọc tay vào túi quần và quay về trong khi vẫn chưa dọn đống mì đổ khắp nền.
Tôi nhìn phía bên ngoài cửa hàng tiện lợi. Có hai máy quay an ninh được đặt ở đó.

"Hầy, . . .Sau này có lẽ sẽ có rắc rối đây."

Tôi miễn cưỡng cúi xuống và bắt đầu dọn dẹp đống lộn xộn.
Ngay giây phút những người năm hai biết Sudou là lớp D, quan điểm của họ lập tức thay đối.
Mặc dù tôi cảm thấy lo lắng về việc đó nhưng không có cách nào để tôi hiểu được tại sao.

4.

Khoảng hơn 1 giờ chiều, tôi đến khu kí túc xá, nơi sẽ là nhà của tôi trong ba năm tiếp theo.
Sau khi tiếp tân tầng một đưa tôi một chiếc thẻ khoá của phòng 401, một cuốn sổ thông tin và tôi vào thang máy. Lướt qua cuốn sổ, tôi thấy ngày giờ đổ rác và cảnh báo không làm ồn. Nó cũng ghi tiết kiệm nước và điện càng nhiều càng tốt.

"Họ quả nhiên không giới hạn sử dụng gas và điện hửm?"

Tôi nghĩ họ sẽ tự động trừ số điểm của chúng tôi.
Trường này thật sự chịu mọi thiệt hại vì lợi ích của học sinh.
Tôi ngạc nhiên khi thấy trường xây kí túc xá chung cho cả nam lẫn nữ. Với một trường ngăn cấm quan hệ giữa những học sinh, kí túc xá chung có cảm giác hơi mâu thuẫn. Nói cách khác, tình dục bị cấm hoàn toàn.

Khó có thể tin rằng một cuộc sống nuông chiều và thoải mái này có thể đào tạo học sinh trở thành người trưởng thành, nhưng vào lúc này thì học sinh cứ nên hưởng trọn mọi thứ họ được cung cấp cái đã.

Căn phòng này rộng khoảng 20m vuông [khá rộng với một người]. Đây sẽ là ngôi nhà của tôi từ hôm nay. Cũng là lần đầu tiên tôi sống một mình. Tới khi tốt nghiệp , tôi sẽ phải sống mà không liên lạc với ai ngoài trường.
Bất giác, tôi nở một nụ cười.
Ngôi trường có tỷ lệ kiếm việc làm cao và tự hào bởi trang thiết bị tân tiến nhất và cơ hội cao hơn hẳn các trường cao trung khác ở Nhật Bản.

Dẫu vậy, những thứ đó đối với tôi không quan trọng lắm. Tôi có một lí do quan trọng để chọn trường này. Ở sơ trung, tôi đã bị cấm giao lưu với bạn bè, người quen và những học sinh khác.
Và lí do tôi chọn ngôi trường này là . . .
Tôi được tự do. Tiếng anh nghĩa là Freedom. Tiếng Pháp là liberte.

Tự do không phải là nhất sao? Tôi có thể ăn, ngủ và chơi thoải mái. Không có ai ra lệnh cho tôi, tôi có thể tốt nghiệp trong sự yên bình.
Nói thẳng ra là trước khi tôi đậu kì thi, kết quả chẳng ảnh hưởng đến tôi cho lắm.
Chỉ có một chút khác biệt giữa đậu và không đậu.

Tuy nhiên, khi có kết quả tôi lại thấy thật sự hạnh phúc vì mình đã đậu.
Không ai có thể cản hay ra lệnh cho tôi từ bây giờ nữa.
Tôi có thể làm lại. . . không, bắt đầu lại một lần nữa. Một khởi đầu mới, một cuộc sống mới.
Dù thế nào đi nữa, tôi định có một cuộc đời học sinh tự do, vui tươi từ bây giờ.

Không quan tâm tới bộ đồng phục, tôi phi thẳng lên giường và nằm bẹp một đống. Cảm thấy quá mệt mỏi, tôi cố gắng bình tâm lại, đánh một giấc và đón chờ một cuộc sống học đường mà tôi hằng mơ ước.


[những từ trong ngoặc vuông là ghi chú của Sai khi dịch rộng nghĩa và hiểu một cách gọn nhất]


Tobe Continued . . .



I'm KanSai MiyaKi

thuchonguyen01

thuchonguyen01
VIP - Member
VIP - Member
Tập 1: Continue . . .
Chương 2: Các học sinh lớp D

0.

Trong ngày học thứ hai, đúng ra thì đây là ngày lên lớp đầu tiên, phần lớn của ngày hôm trước được dùng để phổ biến các quy tắc và luật lệ. Nhiều học sinh bị thổi tan đi hi vọng về sự tốt bụng và thân thiện của các giáo viên.
Sau khi làm náo loạn vào ngày hôm kia, Sudou được để một thân một mình và cậu ta ngủ như một khúc gỗ trong lớp. Các thầy cô có để ý đến việc cậu ta ngủ trong giờ học nhưng không ai có biểu hiện muốn đánh thức cậu ta cả.
Cuối cùng, chúng tôi được quyền lựa chọn có nghe bài giảng hoặc là không. Vậy nên các thầy cô không hề lo lắng chút nào. Không lẽ đây là cách giáo viên làm việc trong lĩnh vực “giáo dục không bắt buộc” ?.

Trong một bầu không khí thư thái này, giờ ăn trưa lại đến nhanh chóng. Đứng dậy từ ghế ngồi của họ, các học sinh bắt đầu đi ra để ăn trưa cùng với những người quen của họ. Tôi không kiềm được việc cảm thấy ghen tị với những người khác. Buồn thay, tôi đã không thể kết thân được với một ai trong lớp.
- “Thật đáng thương hại.”

Người duy nhất để ý cảm xúc của tôi lại cười tôi khinh bỉ. . .
- “…Sao. Đáng thương hại ?!”

- “Tôi muốn có người mời tôi đi ăn. Tôi muốn cùng ăn trưa với một ai đó. Những suy nghĩ của cậu rõ ràng quá mà.”

- “Cậu cũng ở một mình đó thôi. Bộ cậu không cảm thấy như tớ sao? Hay cậu có ý định ở một mình cho đến ba năm tiếp theo.”

- “Đúng thế. Tôi thích được ở một mình.”
Cô ấy trả lời một cách nhanh gọn, không hề chần chừ chút nào. Có vẻ như cô ấy thật sự cảm thấy như thế.

- “Thay vì lo lắng cho tôi, cậu nên lo lắng cho bản thân mình đi.”

- “Hừmmm…”
Rốt cuộc thì một mình một thân cũng nổi bật. Nếu tôi trở thành mục tiêu của việc bắt nạt, tôi chắc chắn sẽ trở nên nổi bật. . .
Chưa đầy một phút sau khi chuông reo, hơn nửa lớp trở nên trống không.
Những người còn ở lại, có thể là họ muốn đi nhưng lại bị một mình như tôi, hoặc đang ngủ hay mặc kệ đời, thì cũng là thích ở một mình như Horitika.

- “Tớ đang nghĩ đến việc đi ăn, có ai muốn đi cùng mình không?”
Hirata lên tiếng khi cậu ta đứng dậy.
Với lối suy nghĩ như thế, cậu ta trông giống một vị sứ giả chính hiệu.

Tôi đang chờ đợi đấng cứu thế đến từ lâu rồi. . .Đây đúng là một cơ hội hoàn hảo cho tôi.
Hirata, tôi đang đến đây. Ổn định lại tinh thần, tôi chậm rãi giơ tay lên…

- “Mình cũng đi nữa ~!” “Mình nữa, mình nữa!”

Khi tôi nhìn thấy Hirata được vây quanh bởi các cô gái, tôi hạ tay xuống lại.
Tại sao lũ con gái đó lại chiếm chỗ của tôi cơ chứ? Đó là cơ hội để tôi được làm bạn với cậu ta!  Chỉ vì cậu ta là một chàng soái ca, không có nghĩa là các cô có thể vô tư đi đến căn tin với cậu ta như thế!!!

- “Thật đáng buồn.”
Hortika lại cười nhạo tôi và tiếp tục nhìn tôi với anh mắt khinh bỉ.

- “Đứng cố mà đoán người khác đang nghĩ gì.”

- “Rồi còn gì nữa không?”

Cảm thấy hơi cô đơn vì toàn con gái mà không có cậu trai nào, Hirata nhìn xung quanh phòng học.
Khi cậu ấy nhìn thấy tôi, ánh mắt của chúng tôi chạm nhau.

Nó đây rồi! Hirata đã để ý thấy tôi! Một thằng con trai muốn được cậu mời gọi đang ở ngay đây !!!
Sau khi ánh mắt của chúng tôi chạm nhau, cậu ta nhìn chằm chằm vào tôi.
Đúng như mong đợi từ một vị sứ giả, cậu ấy đã thấy hiểu những rắc rối của tôi!
“Ưmmm, Ayanoko. . . ~

Hirata cố gắng gọi tên tôi, nhưng cùng lúc đó,. . .
“Hirata-kun, nhanh lên nào!”

Mấy đứa con gái nắm lấy tay của Hirata mà không để ý đến tôi chút nào.
Hầy… Ánh nhìn của Hirata đã bị tụi con gái cướp mất rồi. Sau đó, cậu ta và đám con gái rời khỏi phòng học.

Điều duy nhất còn lại là cánh tay đang dang ra của tôi.
Cảm thấy xấu hổ, tôi giả vờ là tôi duỗi tay để gãi đầu.

- “Trông cậu ổn nhỉ.”

Liếc tôi với cái nhìn thương hại cuối cùng, Horikita rời khỏi lớp học một mình.
- “Vô vọng rồi…”
Miễn cưỡng, tôi vươn mình đứng dậy và quyết định đi đến căn tin một mình.
Nếu tôi không cảm thấy có thể ngồi ăn một mình được thì tôi sẽ đi mua thứ gì đó ở cửa hàng tiện lợi. . .

1.

“ Cậu là Ayanokouji-kun… phải không?”
Trên đường tới căn tin, tối bất ngờ được một cô gái xinh đẹp buộc dừng lại. Cô ấy là Kushida, một trong những bạn cùng lớp với tôi.
Bởi vì đây là lần đầu tôi nhìn cậu ấy từ phía chính diện nên tim tôi đập “thình thịch” . . .

Mái tóc suôn ngắn màu nâu dài đến ngang vai. Không có ý thô lỗ nhưng gần đây trường đã chấp thuận váy ngắn hơn nên việc đồng phục của cậu ta là một bộ mới hơn thật rõ ràng.
Trong tay của cậu ấy là một cái túi nhỏ đựng mấy cái móc khoá. Tôi không thể phân biệt được liệu cậu ta cầm một túi hay cậu ấy đang cầm rất nhiều móc khoá.

-“Mình là Kushida học chung lớp. Cậu có thể nhớ tên mình chứ?”

-“Tất nhiên, tớ có thể. Cậu cần gì từ tớ sao?”

-“Thật ra. . .Mình muốn hỏi cậu một chuyện. Một câu hỏi ngắn thôi, nhưng Ayanokouji-kun có phải, cậu thân với với Horikita-san lắm không?”

-“Chúng tớ không hẳn là thân. Chỉ là người quen thôi. Mà cô ấy đã làm gì sao?”
Có vẻ như mục đích chính của Kushida là hỏi về Horikita. Tôi cảm thấy hơi buồn một chút.

-“À, thì ra là vậy. Chẳng phải hai cậu làm quen trong ngày đầu tiên ở trường sao? Lúc đó mình đã hỏi tất cả mọi người, từng người một để xin địa chỉ liên lạc của họ, nhưng. . . riêng Horikita thì từ chối nói cho mình biết.”

Cô nàng đó, cô ta đang làm gì thế? Nếu cô ấy được hỏi xin trao đổi địa chỉ liên lạc từ một cô gái quyết đoán như cô bạn này đây, cô ấy có thể chia sẻ nó với tôi. Và như thế tôi đã có thể trở nên quen thuộc với cả lớp hơn rồi. . .

“Còn nữa, vào ngày tổ chức lễ khai giảng, chẳng phải hai cậu đã nói chuyện với nhau trước cổng trường hay sao?”
Xét việc chúng tôi đã cùng ở trên chiếc xe buýt ngày hôm đó, không bất ngờ gì khi cậu ấy thấy hai chúng tôi ở cùng nhau.

-“Horikita có kiểu tính cách như thế nào vậy? Bộ cậu ấy là kiểu người chỉ nói lên suy nghĩ của bản thân với những người bạn thân thôi hay sao?”

Mặc dù cô nàng muốn hiểu thêm về Horikita, tôi chỉ có thể lắng nghe những câu hỏi của cậu ấy nhưng không thể trả lời được câu nào cả.

-“Theo tớ nghĩ thì cô ấy không giỏi lắm trong việc giao tiếp với người khác. Tại sao cậu muốn biết thêm về Horikita vậy?”

-“Trong lúc mọi người đang tự giới thiệu về bản thân thì Horikita lại đi ra khỏi lớp học, đúng không? Có vẻ như cô ấy không nói chuyện với ai cả nên mình lo lắng cho cô ấy.”
Đúng là cậu ta có nói rằng cậu ấy muốn được kết thân với tất cả mọi người trong lời giới thiệu của mình.

-“Tớ hiểu. Nhưng tớ chỉ mới gặp cô ấy hôm qua thôi nên không hẳn là tớ giúp cậu được.”

-“Haizzz… vậy ra mọi chuyện là thế. Mình cứ tưởng rằng hai cậu đã là bạn trước, xin lỗi vì đã bất ngờ hỏi cậu một câu hỏi lạ như thế!”

-“Không, không sao cả! Mà làm sao cậu biết được tên mình thế?”

-“Sao cơ?! chẳng phải cậu đã tự giới thiệu về mình sao? Mình chắc chắn rằng mình đã nhớ hết tên của mọi người.”
Kushida đã lắng nghe đến bài giới thiệu vụng về của tôi.
Vì một lý do nào đó tôi cảm thấy vui khi nghe thế.

-“Một lần nữa, hãy đối xử tốt với nhau nhé, Ayanokouji-kun!”
Dù tôi cảm thấy hơi lúng túng bởi bàn tay được giương ra của cậu ấy, tôi chà tay lên quần và sau đó bắt tay với cậu ta.

-“Mình cũng rất vui khi được gặp cậu…”
Hôm nay quả là một ngày may mắn. Mặc dù đã có những giây phút tệ nhưng cũng có những khoảnh khắc tốt đẹp. Và bởi vì con người luôn suy nghĩ thoáng chốc nên tôi đã quên hết về những khoảnh khắc tệ hại trong ngày hôm nay.

Cuối cùng, sau khi ngó qua căn tin từ cửa ra vào, tôi quyết định đi đến cửa hàng tiện lợi mua vài cái bánh mì, rồi quay lại lớp học.
Một nhóm bạn đang nối bàn học của họ lại và ăn chung với nhau, một vài người lại yên lặng ăn một mình. Điểm chung duy nhất là hầu như mọi người đều có bento mua từ cửa hàng tiện lợi hoặc từ căn tin.

Tôi định ăn thì thấy Horikita đã quay lại chỗ ngồi của cô ấy.
Trên bàn của cô nàng là một cái bánh mì kẹp trông có vẻ ngon.
Tôi quay trở về chỗ ngồi mà không nói gì cả.

Khi tôi định cắn miếng đầu tiên, tiếng nhạc bỗng bắt đầu phát lên từ loa.
“Hôm nay, 5 giờ chiều tại nhà thể dục số 1, sẽ có hội chợ câu lạc bộ. Đối với bạn  nào có hứng thú với các câu lạc bộ, xin hãy đến nhà thể dục số 1. Mình xin nhắc lại, hôm nay. . . ~“
Một cô gái có giọng nói dễ thương thông báo qua hệ thống loa công cộng.
Cậu lạc bộ!!! Tôi chưa từng tham gia bất kì câu lạc bộ nào cả. . .

-“Này, Horikita”

-“Tôi không có hứng thú với các câu lạc bộ.”

-“… Tớ còn chưa hỏi gì mà.”

-“Ok, vậy thì là gì?”

-“Cậu có định tham gia câu lạc bộ nào không?”

-“Ayanokouji-kun. Cậu mắc chứng mất trí nhớ à? Hay cậu chỉ là một thằng ngốc? Chẳng phải tôi vừa nói là tôi không có hứng thú với các lạc bộ rồi sao?”

-“Chỉ vì cậu không có hứng thú không có nghĩa là cậu sẽ không tham gia.”

-“Đó là một lí lẽ lệch lạc. Đứng bao giờ nói những thứ vô nghĩa như thế nữa.”

-“Ohh…”
Horikita không có hứng thú với việc tham gia câu lạc bộ hay kết bạn. Mỗi khi tôi nói chuyện với cô ấy, cô nàng đều trông rất khó chịu. Tôi tự hỏi rằng liệu cô ấy đến ngôi trường này vì nền giáo dục hay là tỉ lệ kiếm việc làm cao.

Nếu đó là những lí do duy nhất của cô ấy thì cũng không có gì bất ngờ lắm, nhưng trông nó có vẻ không tự nhiên là mấy. . .
-“Theo tôi thấy, cậu thật sự không có bất kì người bạn nào.”

-“Điều này là sai nhé. Bây giờ tớ có thể nói chuyện với cậu khá tốt.”

-“Cậu nói là thế nhưng đừng tính tôi như một người bạn của cậu.”

-“Ơ. . .Ừm, thôi được…”

-“Mà cậu muốn đi xem các cậu lạc bộ thì chắc cậu có ý định tham gia câu lạc bộ nào sao?”

-“Không, tớ vẫn đang suy nghĩ về việc đó. Nhưng chắc là không. . .”

-“Nếu cậu không định tham gia câu lạc bộ nào, vậy tại sao còn đến hội câu lạc bộ? Kì lạ. Hay cậu định dùng các câu lạc bộ như là cái cớ để kết bạn.”
Sao mà cô nàng này thông minh thế không biết. Có thể là do tôi quá dễ đoán.

-“Bởi vì tớ đã thất bại trong ngày đầu tiên, câu lạc bộ là cơ hội cuối cùng để tớ kết bạn.”

-“Chẳng phải là sẽ tốt nếu mời ai đó ngoài tôi sao?”

-“Đó là vì tớ không có ai khác để mời nên tớ mới gặp rắc rối đây!”

- “Điều đó thì đúng. Tuy nhiên, tôi không nghĩ rằng Ayanokouji-kun nghiêm túc trong điều cậu nói. Nếu cậu thực sự muốn một người bạn, cậu phải nói chuyện nghiêm túc hơn.”

-“Bởi vì đối với tớ điều đó là không thể, tớ bước đi trên con đường cô độc.”
Horikita lặng lẽ ăn tiếp cái bánh của cô ấy.

-“Tôi thật sự không hiểu nỗi cái lối suy nghĩ mâu thuẫn ấy.”
Tôi muốn có bạn nhưng tôi lại không thể kết bạn. Có vẻ như Horikita không thể hiểu được điều đó.

-“Cậu có từng tham gia câu lạc bộ nào không?”

-“Không. Tôi không có kinh nghiệm tham gia câu lạc bộ nào cả.”

-“Vậy là cậu có kinh nghiệm trong những chuyện ngoài câu lạc bộ? Ồ, hay cậu đang nói đến kinh nghiệm khác nào đó?

-“… Cậu đang cố nói gì thế? Tôi có thể cảm thấy sự thâm hiểm đằng sau lời nói của cậu.

-“Thâm hiểm? Tớ thậm chí còn chưa nói là tớ đang ám chỉ cái gì cơ mà.”
Tôi ăn một cú huých mạnh vô sườn.
Tôi liền ho khụ khụ theo phản xạ trước sức mạnh bất ngờ của cô ấy.

-“Này, cậu sao vậy!?”

-“Ayanokouji-kun. Tôi đã cảnh báo cậu rồi, nhưng có vẻ như cậu không đã bỏ ngoài tai những gì tôi nói nhỉ. Nên nhớ là tôi có khả năng gây ra nhiều đòn đau đớn hơn đòn tôi vừa làm đấy.”

-“Không! Bạo lực không giải quyết được gì cả!?”

“Vậy sao!? Từ thuở sơ khai, bạo lực đã tồn tại vì nó là cách giải quyết vấn đề hữu hiệu nhất. Kể cả thời nay, cảnh sát cũng được điều động sử dụng bạo lực để bắt người cơ mà?"

-“Cậu đúng là nói nhiều thật…”
Cô ấy “tặng” tôi một bài phát biểu hoành tráng, khẳng định rằng cô nàng chả làm gì sai cả. Mỗi khi cô ấy nhận xét, cô ấy sẽ nói những thứ vô lí và dùng nó để nhanh chóng phản bác lại.

-“Kể từ bây giờ, tôi sẽ dùng bạo lực để chấn chỉnh những cái sai trong đầu của cậu.”

-“Cậu sẽ cảm thấy thế nào nếu tớ cũng nói điều y hệt như vậy với cậu?”
Tôi tự hỏi tại sao họ lại gọi những người đàn ông hay vung tay đánh phụ nữ là những kẻ thấp kém nhất và hèn nhát nhất.”

-“Điều đó không quan trọng, vì chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Sau cùng, tôi chưa bao giờ nói những điều tôi không nên nói.”
Câu trả lời vừa rồi quả thật rất bất ngờ. Cô gái này có vẻ tự tin rằng bản thân chưa bao giờ sai.
Mặc dù cô ấy có vẻ ngoài và hành động với vẻ lịch sự nhưng bên trong thì rất xấu tính.

-“Tớ hiểu rồi, tớ hiểu rồi. Kể từ bây giờ tớ sẽ cẩn thận hơn.”
Bỏ cuộc với Horikita, tôi nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Thời tiết hôm nay tốt thật.

“Hoạt động của câu lạc bộ. . .là vậy. Tôi hiểu rồi. . .”
Horikita lẩm bẩm trong khi đang suy ngẫm về điều gì đó.

-“Chỉ một chút sau giờ học thì được, ổn không? Tôi sẽ đi với cậu.”

-“Cậu nói vậy là có ý gì?” [Công nhận trình độ giả điên cao thật : )))]

- “Chẳng phải cậu đã tự nói rồi sao? Cậu muốn đến lễ hội các câu lạc bộ.”

-“Ừm, đúng thế. Nhưng tớ chưa từng có ý định ở lại lâu. Tớ chỉ tìm một cái lí do thôi. Vậy có ổn không?”

-“Nếu chỉ là trong một khoảng thời gian ngắn. Vậy, tôi sẽ gặp cậu sau giờ học.”
Sau đó, cô ấy lại tiếp tục ăn. Có vẻ như cô ấy đã chịu với cái ý định kết thêm bạn của tôi.
Trước đó tôi có nói rằng nói chuyện với cô ấy thật khó chịu nhưng thái độ của cô ấy có vẻ như đang dần trở nên tốt hơn. . .

-“Khi nhìn cậu cố gắng để kết bạn và rồi thất bại có vẻ thú vị.”
Thôi bỏ qua đi, cô nàng vẫn rất khó chịu!!!



Tobe Continued. . .



I'm KanSai MiyaKi

Sponsored content


Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

BÀI VIẾT CÙNG CHUYÊN MỤC

    Permissions in this forum:
    Bạn không có quyền trả lời bài viết

     
    • Free forum | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Báo cáo lạm dụng | Thảo luận mới nhất