Note: Chào mừng bạn đến với Cntt-k3.com. Hãy Đăng ký thành viên hoặc Đăng nhập để có thể tham gia cùng Cntt-k3 nhá !

You are not connected. Please login or register

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 2 trong tổng số 5 trang]


  • Emperor

First topic message reminder :

Tên tác phẩm: Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh

Author (tác giả): sandy_nguyen203

Category (thể loại): Tình cảm học đường, hài

Rating (đánh giá truyện theo độ tuổi):K+

Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished): on-going

Warning (cảnh cáo về nội dung truyện): đừng đọc truyện này lúc đang ăn

Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh


Giới thiệu nhân vật:

NỮ
-(nó) Nguyễn Hoàng Bảo Nhi là một đứa con gái trong gia đình khá giả, học lực cực giỏi(ngu có môn văn ak), có đôi mắt to màu nâu đen trong veo, hàng mi dải cong vút, đặc điểm duy nhất thu hút ánh nhìn của mọi người. Tính tình thì như con nít sáng nắng, chiều mưa, trưa râm râm, tối có giông, hôm sau bình thường^.^(thân phận của nó là một bí ẩn)

+ Bạn thân:
- Tôn Nữ Quỳnh Lam là tiểu thư của tập đoàn thời trang phân phối khắp thế giới. Học lực giỏi, ngoại hình và gương mặt xinh xắn. Đặc biệt là hám trai, khi mới gặp hắn đã bị "dính chưởng" ^^
- Phan Ngọc Thoại Mi là con gái nhà kinh doanh lớn trong nước, thuộc dạng quậy phá, thích đánh nhau nhưng không có võ(lanh chanh). Học cũng giỏi, cũng hám trai và cũng ..... "dính chưởng"

Nam
-(hắn) Trần Lam Phong là công tử của tập đoàn đá quí có chi nhánh khắp Châu Á. Ngoại hình và gương mặt hot. Là hot boy của trường Blue Star. Một người lạnh lùng(không biết tại sao ^^!) cực kì giỏi võ.

Các nhân vật khác sẽ được giới thiệu khi xuất hiện



Được sửa bởi Rannie ngày Wed May 22, 2013 10:16 pm; sửa lần 1.



  • Emperor

Chap 25: “Hôm nay mày sẽ bị xử tội”


Đang ngồi ôm gối trong phòng thì nó nghe thấy tiếng mở cửa. Nó vội quăng gối chạy ra thì thấy Duy và Long bước vào và hai tay hai đang vác hắn trên người.

-Có chuyện gì vậy? Anh ta bị gì vậy?- thấy cái cảnh ngay trước mặt nó vội chạy tới đỡ phụ, lo lắng hỏi.

-Tôi không biết, tự dưng lại dời đi uống rượu, trước giờ có như vậy đâu- Duy nhăn nhó

Long không nói gì, hình như cậu ấy biết lí do, chỉ lặng lặng đưa hắn về phòng. Tại sao hắn lại uống rượu chứ? Không lẽ vì nó sao? Nhìn thấy dáng vẻ hắn lúc đó sao nó thấy khó chịu quá, nó thấy mình càng có lỗi hơn. Rồi nó quyết định đi nước chanh cho hắn uống rồi sẵn tiện chuộc lỗi với hắn.

Đem li nước chanh vào phòng hắn, nó lôi hắn dậy, cố tìm đủ mọi cách trút cho được số nước đó vào trong người hắn để giải rượu, như vậy thì hắn mới tỉnh lại và nó mới có thể chuộc lỗi được

-Nè….. anh dậy uống đi cho tỉnh…….- nó lay hắn liên tục, dùng hết sức đấm đá, lôi kéo

Cuối cùng thì hắn cũng ngồi dậy và uống, nhưng hắn cứ lẩm bẩm cái gì ấy, nhỏ quá, nó không nghe được. Sau một lúc đầu óc quay cuồn, hắn bắt đầu tĩnh lại, nhìn thấy nó hắn nhăn mặt, hơi men rượu vẫn còn trong người, hắn lạnh lùng quát

-Cô vào đây làm gì?

-Tôi đem nước chanh cho anh uống thôi

-Tôi uống rồi, giờ thì cô đem ra ngoài đi

-Nhưng, tôi muốn…….

-Tôi không muốn nghe

Rồi hắn nằm xuống lấy gồi chùm đầu lại. Thất vọng, nó bỏ về phòng, tự trách mình tại sao lúc đó lại nông nỗi chư vậy chứ. Chán nản nó đi ngủ sớm.

Sáng hôm sau như thường ngày nó nghe tiếng gõ cửa

-Bảo Nhi, cô dậy chưa vậy

Nó bật dậy, hắn hết giận mình rồi sao? Qua kêu mình như vậy là hết giận rồi, vui quá! nó chạy ra mở cửa

-Anh hế…. Ơ, Duy hả? Đợi chút, tôi thay đồ rồi sẽ xuống ngay

Thất vọng quá, là Duy chứ không phải là hắn, hắn vẫn còn giận. Hôm nay hắn không lái xe nữa, hắn không ngồi cùng nó, hắn ngồi cùng Duy và Long lái xe. Buồn thật!

Vào lớp gặp Mi, Lam nó liền chạy xuống, có lẽ Mi, Lam là người duy nhất có thể làm nó vui hơn

-Nhi, hôm qua mày mất tích đâu vậy? Tiết đầu thì vắng, vào lớp thì không nói không rằng lại biến đâu mất!- Mi trách nó

-Ờ, tại tao bị giang hồ để ý thôi, không có gì đâu!

-Giang hồ nào? Mà mày có bị gì không?- Lam nhày tới cầm tay cầm chân nó để tìm xem có bị vết tích nào không

-Tao không bị gì hết, ra chơi tao sẽ kể cho tụi bây nghe

Rồi cứ như thường ngày, lại nằm lên bàn, nó nhìn hắn. Bây giờ hắn cứ như người xa lạ vậy. Khó chịu quá, phải chi hắn cứ gây sự với nó, cứ bắt nó chép bài, đằng này hắn cứ im lặng như vậy, thật đáng sợ

Hai tiết học hôm nay sao mà nặng nề quá. Vừa hết giờ hắn lại cùng Duy, Long biến đâu mất. Nó thở dài, thật sự nó đang rất buồn

Bây giờ chỉ có ăn mới có thể làm cho nó cảm thấy vui hơn thôi, kéo /mi /lam xuống căng tin.

Tụi nó chỉ vừa mua đồ, chưa kịp ngồi xuống thì bị một đám người, cả nam lẫn nữ vây lại

-Mày là Bảo Nhi 11A1 đúng không?- một bà chị lớp 12 với mặt mày hung dữ, chắc có lẽ là đàn chị ở đây đi tới hỏi nó

-Có chuyện gì?- nó chán nản đáp

-Tốt, vậy thì hôm nay mày gọi về nhà kêu gia đình chuẩn bị nhận xác mày đi!

-Các người muốn gì đây

-Xử tội mày

-Tội gì chứ? Rãnh rỗi thật……

-Tội thứ nhất: dám xía vào chuyện hôm qua của bọn tao (chuyện con bé Nguyệt Mỹ). Tội thứ hai: dám ở cùng nhà với Phong. Hai tội này thì đủ cho mày vào hòm rồi con ạ.

-Thật vô lí. Tôi ở chung với Phong thì có gì là sai? Còn đi đường gặp chuyện bất bình thì tôi ra tay giúp thôi

-Đừng nói nhiều
Bà chị giang hồ đưa tay hất đổ phần ăn của nó rồi búng tay một cái, cả đám trai có gái có nhào tới. Mi Lam lập tức bị đẩy ra ngoài như là không được đụng vào trận chiến. Cả hai không tài nào chen vào được.

Nó bắt đầu đánh, đá ngược, lên gối, xuống trỏ, chiêu nào nó cũng sử dụng. Nhưng đông quá. Có thể nói là gần như nữa trường tụm vào vậy. Nó bắt đầu đuối sức, bị ăn vài cú đá nó vẫn đỡ được cho tới khi bị một thằng con trai đạp ngay vào lưng

Nó ngã xuống

Ngay lúc này đây, nó bị đánh tới tấp, bị đá, đạp. Từng cú một, nó cảm nhận rõ từng cơn đau đang len lỏi. Đau lắm! Không chịu nổi nữa, máu trào ra từ khóe môi. Ngay lúc này đây, nó nghĩ đến hắn, hắn ở đâu? Nó sẽ chết hay sống. Nó ngất lịm.

--------------------------
Chuyện gì sẽ xảy ra? Ai sẽ là người cứu nó? nhớ đón xem chap sau nhé.



  • Emperor

Chap 26: Là thật hay là mơ

Trong khoảnh khắc ấy, không gian đang náo loạn. Nhưng sao nó cảm thấy thời gian và không gian như dừng lại. Nó đang ở đâu???

-DỪNG LẠI!!! Đây là trường học chứ không phải là nơi để đánh nhau. Các người có biết tôi là người giữ trật tự ở đây không? TRÁNH RA.

Giọng nói vang lên, là ai? Người giữ trật tự ở đây chỉ có thể là hắn thôi. Đúng vậy, hắn đã tới rồi. Hắn sẽ cứu nó.

Thực ra thì hắn đã biết vụ lùm xùm này lúc tụi kia bắt đầu vây lại gây sự rồi vì hắn là hội trưởng nên hắn luôn có người thông báo nguồn tin cần sử lí. Nhưng vì nó, vì những cây nói của nó nên hắn không bận tâm, hắn không muốn dính vào mấy vụ lùm xùm này nữa.

-Cậu không ngăn lại sao?- Long hỏi

-Mệt rồi!

-Nghe nói là vụ này ở căng tin đó!

-Ở căng tin sao?

Hắn bật dậy, “căng tin? không phải là nơi mà cô ta hay đến sao? Không lẽ nào….” Đứng phắt dậy, chạy thật nhanh đến tới. Và ngay lúc này đây, khi đám đông dần tản ra. Hắn cầu mong, cầu mong người đó không phải là nó.

Mọi vật như tối xầm lại. “Là cô ta sao??? Không lí nào, đồ ngốc đáng chết, cô giỏi lắm mà, sao lại để xảy ra như vậy chứ?” hắn đứng chết trân, hình ảnh người con gái đang nằm im dưới đất ngay lúc này đây như vết dao cứa vào tim hắn, sao nhói quá

Đám đông tản ra, Mi và Lam như vừa phá được bức tường sắt. Lao vào cạnh nó.

-Huhu, Nhi ơi, mày có sao không vậy hả? Nói gì với tao đi chứ!!!- Lam khóc, cố tìm cách để lay nó, làm cho nó mở mắt ra…

Mi không nói gì cả, tức giận lắm, nó nhào tới nắm lấy cổ áo bà chị lớp 12 kia mà hét

-Chị nghĩ chị là ai? Muốn làm gì thì làm sao? Tôi sẽ cho chị biết, sẽ cho chị nếm đủ những gì mà Nhi đã chịu- rồi Mi đưa tay lên định đánh trả thù cho nó nhưng lại bị Long nhào tới kéo ra.

Bây giờ hắn mới tỉnh lại, tiến tới bế xốc nó lên rồi nhìn đám người kia buông ra một câu đầy xác khí

-Cuối giờ những người tham gia chuyện này đến gặp tôi. Anh không đến sẽ được cấp phép nghĩ học và gia đình sẽ có người vào tù thay vì tội hành hung người khác và đừng nghĩ rằng tôi không thể, tôi sẽ làm bất cứ thứ gì nếu như tôi muốn!

Phán một câu lạnh lùng, lòng đau thắt, hắn đưa nó vào phòng y tế. Và đây là lần thứ 3 nó vào phòng y tế trong 3 ngày liên tiếp, như vậy là quá nhiều rối

Sau khi chị y tá băng bó và sức thuốc cho nó xong thì đi ra ngoài, vừa bước ra cổng thì đã bị Lam Mi chặn đầu hỏi tùm lum, chắc là vì hai con bạn lo cho nó quá.

-Nó có sao không hả chị? Nó có bị gì không? có ảnh hưởng gì tới sức khỏe không?.......

-Không sao, chỉ là bị trầy sức ngoài da thôi, nó nhiều chỗ bị đánh mạnh nên gây bầm. Tụi em nhớ kêu bạn nghỉ ngơi nhé, hình như sức khỏe con bè rất yếu.

Sau khi giải thích một hơi dài, chị y tá bỏ đi một mạch trong khi Mi, Lam chưa kịp “ngấm” (chậm tiêu quá sức)

Lúc này đối với nó, nó đang cảm nhận từng cơn đau ê ẩm. Nó đang ở đâu? Trước mặt nó đây là một không gian trắng toát. Nó chết rồi sao? Nó chạy, chạy mãi, nhưng sao không thấy ai cả. Sợ hãi quá, cô đơn quá, lạnh lẽo quá, nó gục xuống khóc!

-Con đừng khóc Bảo Nhi- một giọng nói trầm ấm vang cọng

Giật mình, giọng nói này. Là mẹ, giọng nói của mẹ.

-Mẹ ơi, có phải mẹ đó không? mẹ đang ở đâu?- nó tìm kiếm, nó không muốn mất bà

Đây rồi, bà đang đứng đây, người mẹ dịu hiền của nó đang đứng đây, nó chạy lại ôm chầm lấy bà, người mẹ yêu dấu của nó. Ấm áp quá, đây là thật hay là mơ?

-Con nhớ mẹ lắm!- nó khóc, giọt nước mắt hạnh phúc

-Mẹ luôn ở đây, luôn ở bên con, con đừng buồn nữa, hãy nhớ ba mẹ và chị luôn ở bên con.

-Mẹ ơi, mẹ đừng đi, đừng đi,……. MẸ!!!

Nó giật mình dậy, hóa ra chỉ là mơ thôi, phải rồi, mẹ luôn ở bên nó, không được buồn nữa, không được khóc!

-Nhi, mày tỉnh rồi- Lam ôm chầm lấy nó, con nhỏ lại khóc

-Tao đâu có sao đâu, mày đừng có khóc nữa, tao có chết đâu mà khóc…..

Con bạn ngốc của nó, nhìn thấy cái cảnh nó bị bầm dập như vậy mà cứ nước mắt ngắn dài, còn Mi thì cứ ngồi nhìn hằm hằm vào cái tên Long, cái tên dám cản nó không cho xử ội bà chị kia

-Này, tôi biết là cô muốn trả thù cho bạn mình, nhưng tôi là người giữ trật tự mà, nên tôi không có để cho cô làm như vậy được!

-Giữ trật tự sao? Anh giữ trật tự cái kiểu gì mà tụi nó kéo tới cả buổi trời rồi anh mới tới?

-Ờ….. thì…..

-Thì sao? Anh nói đi chứ? Anh có biết là chỉ cần trễ hơn chút nữa thì có án mạng xảy ra rồi không?- Lam ở đâu nhào tới bức xúc, cô nàng cũng phun trào lửa giận

-Ơ….. tôi….. “Hic, gì vậy chứ? Sao tự nhiên lại công kích mình như vậy? Mình có làm gì nên tội đâu chứ?.....”

-Có định cho người bệnh nghĩ ngơi không vậy?

Câu nói của hắn vang lên và Long Duy cũng hiểu nhiệm vụ của mình. Hai cậu mỗi người nhào tới kéo mỗi cô, mặc cho hai cô nàng giận giữ, cấu xé…..

Lúc này chỉ còn nó và hắn. Không gian căng thẳng quá, nó phải làm sao đây? Hắn lại cứu nó một lần nữa! nó phải nói gì đây? Sao hắn lại im lặng như vậy?

-Lúc nãy……. anh……. cứu tôi sao?- nó ấp úng nói nhỏ xíu

-………..

Không nói, hắn vẫn không nói gì, nó chán gét khi hắn cứ như vậy, khó chịu quá…

-Này, anh vẫn giận tôi hả?.... Tôi xin lỗi, thật sự xin lỗi mà…… Chỉ vì tôi quá nóng nảy thôi….. nhưng sao lúc đó anh không giải thích chứ….. Anh nói gì đi, sao cứu im vậy, nè, nè, nè, nè, nè……..- nó xổ ra một tràn, ngồi làu bà làu bàu

-Đồ ngốc cô im đi! điếc cả tai, không biết cứu cô làm gì để rồi giờ ngồi nghe cô lè nhè…..



  • Emperor

Chap 27: Âm mưu kế hoạch

Nó không để ý đến câu trách móc của hắn. Nó chỉ biết là hắn đã nói chuyện với nó, hắn đã tha thứ cho nó rồi!

-Anh tha lỗi cho tôi rồi phải không,….. vui quá- nó bật dậy, quên luôn là mình đang bị đau để rồi hậu quả là ngồi ôm lưng- Ui da, cái lưng đáng thương của tôi…..- la oai oái, cái lưng đáng thương của nó không biết lúc nãy đã chịu bao nhiêu phát “đạn” nữa…

-Này! nằm xuống đi, người bị thương mà còn lanh chanh lóc chóc được- nói rồi hắn đỡ nó từ từ nằm xuống.

-Anh lo cho tôi đó hả?- mặt nó gian gian nhìn hắn

Đỏ mặt, hắn quay đi, hắn đang lo cho nó thật sao? Không thể nào,hắn không thể thích nó được, hắn vẫn đang chờ một người, người đó….không phải LÀ NÓ!!

Một ngày nữa lại trôi qua, nó đang cùng với Mi, Lam đứng trước phòng y tế vì mấy tên kia nói là đợi một chút, bọn hắn đi xử lí công việc một tí rồi quay lại về cùng.

Tại phòng hội trưởng của trường lúc đó

-Các người tới đủ cả chứ?- hắn lạnh lùng lên tiếng

-Dạ…. dạ đủ- một tên run run

-Được rồi, tất cả những người tham gia chuyện này. Nam: hít đất 300 lần, Nữ: thụt dầu 300 lần MỖI NGÀY, và sau khi làm xong thì phải quét dọn trường cho đến cuối năm. Tôi sẽ cho người đến giám sát. Chỉ cần thiếu một lần: rút-hồ-sơ được chứ. Còn cô- nói rồi hắn chỉ tay về phía bà chị lớp 12 cầm đầu mọi chuyện- rút-hồ-sơ ngay lập tức cho tôi.

Hắn vừa dứt câu, bà chị kia đã bù lu bù loa lên, chạy tới nắm tay áo hắn

-Phong à, em biết lỗi rồi (em cơ à), bắt em làm gì cũng được, đừng đuổi học em, hức hức

Lạnh lùng hất tay bà chị kia ra, hắn để lại một câu

-Sao trước lúc làm không nghĩ đến hậu quả. Tôi làm như vậy là nhẹ tay lắm rồi.

Cũng cùng lúc đó tại một vị trí khác trong trường

-Sao, con nhỏ đó được Phong cứu à?- Thảo Trang hét trong bực tức

-Dạ, em xin lỗi chị, tại lúc đầu nó phản kháng dữ lắm, nên mãi lúc sau mới bắt đầu dạy cho nó bài học được thì anh Phong tới

-Hừ, có chút chuyện mà cũng làm không xong, mà mày nhớ kêu tụi nó đừng có mà khai tao ra. Không thì đừng trách. Bể hết kế hoạch rồi, bây giờ chỉ còn mong chờ vào kế hoạch còn lại sẽ thành công thôi- cười, một ánh nhìn khinh miệt đầy thù hận

Sử lí xong mọi việc, hắn cùng hai tên kia đến trước phòng y tế và cả dám cùng nhau đi về. Hôm nay nó chẳng còn miếng sức lực nào để nhảy nhót nữa, đi còn không nỗi. Mệt thật!!

Hôm nay có cái gì đó lạ lạ ý nhỉ? Lúc nãy Mi còn điên tiếc cấu xé tên Long vì tức giận mà! Sao bây giờ lại cười nói vui vẻ như vậy chứ? Đã xảy ra chuyện gì?

-Này, có chuyện gì vui vậy? Kể tôi nghe với

Nó chen vào giữa Mi và Long (kì đà cản mũi) mặt ngơ ngơ ngáo ngáo “Sao hồi nãy cười tươi lắm mà, bây giờ lại không nói gì? Hai người này mờ ám thật”

-Hai người có gì giấu tôi hả?- nó lườm lườm Mi, mặt làm ra vẻ nhìn thấu tâm can người khác mà thiệt ra hổng biết gì hết

-Làm gì có……- Mi chối, mặt đỏ ửng, rồi cô nàng lại đổi chủ đề cái rụp- À, kể từ thứ 5 là tụi mình sẽ bắt đầu có tiết học ngoại khóa buổi chiều đó!

-Sao? Học cái gì mà buổi chiều nữa- vùng vằng

-Học thể dục!!

-Thể dục hả? Sướng vậy- mắt nó sáng rỡ, cười tươi rói làm ra vẻ khoái chí. Nó khoái vì thành tích môn thể dục của nó chưa có ai vượt qua được lúc học ở trường cũ. Môn thể dục là môn mà nó yêu nhất í (sao lại thích môn thể dục chứ)

Cả đám đi mà cứ cười nói vui vẻ, hắn cũng vậy, hôm nay hắn biết cười, biết nói đùa để trêu nó. Nhưng nó không giận, nó vui, nị cười của hắn thật sự rất đẹp và….. rất hiếm. Khoảnh khắc nhìn thấy hắn cười, tự dưng tim nó đập rộn ràng, nó thích nụ cười của hắn. Có lẽ nhìn thấy mẹ chỉ là mơ, nhưng nụ cười ngay lúc này đây của hắn là thật….. Phải chi hắn cứ cười như vậy nhỉ!

Đi gần ra đến cổng thì con bé Nguyệt Mỹ từ đâu chạy theo ý ới

-Chị Bảo Nhi…… Chị Bảo Nhi…….

Nghe thấy tiếng ai thất thanh gọi mình nó liền quay lại

-Nguyệt Mỹ?? Em làm gì mà chạy như ma đuổi vậy?? Lại có ai đuổi đánh em hả?

-Dạ không! Em nghe nói lúc sáng chị bị bọn người kia đánh phải không? Em xin lỗi chị, vì em mà chị mới bị như vậy….. huhuhu- con bé xổ một tràng rồi khóc òa

-Nè, nè…. đừng khóc mà, đâu phải lỗi tại em đâu, đâu với chị cũng đâu có bị gì đâu, nhìn nè- nó cố gắng quơ tay quơ chân cho con bé yên tâm, mặc dù trong người thì đang đau ê ẩm

-Ai vậy Nhi?- Lam nhìn con bé cứ như là người ngoài hành tinh rớt xuống vậy. Không biết từ đâu chạy tới rồi nói gì gì đó rồi đứng khóc ngon ơ.

-À, đây là con bé hôm qua tao cứu, tên là Nguyệt Mỹ

“Nguyệt Mỹ sao? Cái tên này mình nghe ở đâu rồi thì phải? Nhưng nhìn con bé này khả nghi lắm, không biết…….”- hắn nhìn con bé nhíu mày, có lẽ hắn đã nhìn thấy được điều gì đó đằng sau những hành động của con bé

-Em chào anh- con bé mới khóc xong bay giờ thì cười tươi ơi là tươi

Hắn nhìn con bé chẳng nói gì cả, chỉ khẽ gật đầu một cái.

Và nó quyết định sẽ cho con bé đi cùng một đoạn…… mà thôi, hộ tống về đến nhà luôn!!! Nhưng hắn lại bị làm sao ấy nhỉ? Từ lúc gặp con bé Nguyệt Mỹ hắn chẳng nói chẳng rằng gì hết, cũng chẳng cười, nhìn còn có vẻ khó chịu nữa chứ. Lạ thật!

Đến nhà Nguyệt Mỹ, nhà của con bé cũng không to lớn gì. Gia đình sống nhờ vào kinh doanh cửa hàng nhỏ và cho người khác thuê một phần căn nhà. Có lẽ con bé vào trường này cũng nhờ học bỗng như nó.

Chào tạm biệt con bé, nó lại leo lên xe cùng bọn hắn đi về, chợt! “Ọt ọt ọt….” bụng nó kêu réo. Nó quay qua nhìn hắn với đôi mắt long lanh đầy hi vọng

-Bây giờ mình đi ăn đi nha!!!

Nhìn mặt nó hắn lại cười gian (cái con người gì mà suốt ngày toàn nghĩ tới mấy chuyện gian xảo không à)

-Không, về nhà nấu cơm ăn đi

Tan nát, câu nói ngắn gọn của hắn làm nó hụt hẩng kinh khủng. Rõ ràng hắn biết là nó không biết nấu cơm vậy mà còn bắt nó làm. Bây giờ không lẽ lại đi nói ra trước mặt tên Duy và tên Long kia, xấu hổ chết mất.

Quay xuống xem hai tên kia đang làm gì. “Trời ạ, anh ông tướng đang cắm đầu vào điện thoại chơi game”. Quay qua quay lại rồi lại nhìn vào cái điện thoại, nó nảy ra ý tưởng, lôi ngay chú dế của mình ra “Tốn tiền quá TT__TT”

[Anh biết là tôi không biết nấu cơm mà!!]- send to tên âm binh

Rè…..rè….

Điện thoại hắn rung lên. Đọc tin nhắn xong lại nụ cười đó, gian hết sức

[Thì cô nấu mòn sường gì đó đi! tôi sẽ giúp cô! OK?]- send to đầu heo

“Sao chứ, mình không biết làm món đó mà, lần trước như vậy mà hắn vẫn muốn chọc tức mình sao…… thôi thì… đành nói thật vậy”

[Thật ra….. món đó không phải do tôi làm]-send

[Biết ngay mà, cô muốn qua mặt tôi sao! Nhưng chỉ tại cô tự chuốc lấy thôi, ráng chịu đi!!]- send

[Nè! Anh có phải là con người không vậy? Không có lòng nhân từ gì hết!!!]-send

[Ừ, tôi không có lòng nhân từ]-send

[Tôi năn nỉ anh đó, giúp tôi đi rồi anh muốn gì cũng được!!!]-send, lần này nó gửi kèm theo bộ mặt cún con quay qua nhìn hắn làm hắn siêu lòng

[Thôi được, nhớ giữ lời, tôi sẽ lưu tin nhắn này lại, nếu cô mà không giữ lời thì tôi sẽ đưa cho họ xem]- send

Nó mừng rơn, quay qua nhìn hắn, đưa tay lên làm kí hiệu ok. Cuồi cùng thì kết thúc sau một hồi trao đổi, hắn quay dầu xe, còn nó thì ngồi đếm

1……..2………3…….

“Trời đất, gửi đến 4 tin, tốn hết 1200 VNĐ của mình rồi, phí thật TT__TT(!__!)”



  • Emperor

Chap 28: Ăn nhà hàng và câu cá

Thấy hắn quay xe, Long thắc mắc

-Sao quay lại vậy?

-Đi ăn

Chiếc xe chạy rồi dừng lại ngay trước một nhà hàng. Từ lúc ở cùng hắn nó toàn được đi ăn nhà hàng. Sướng chết đi được! Nhưng đôi lúc nó cũng thèm mấy món mama nó nấu. Phải sắp xếp thời gian hôm nào về thăm mama thôi.

Như thói quen bao lần, không cần ai bảo, nó cầm cái menu chỉ lia lịa. Lần này nó gọi nhiều hơn cả những lần trước, cứ như là muốn bù lại lúc sáng chưa kịp ăn mà đã bị bà chị kia hất đổ vậy.

Thức ăn được bày ra đầy bàn, nó cầm đũa và ăn ngấu nghiến. Ai kia thì có lẽ đã quen với cảnh này rồi, nhưng hai tên Long và Duy thì ngồi nhìn nó há hốc mồm, nó ăn mà cứ như là bị bỏ đói mấy chục năm vậy. Không thể tin được!

-Chút nữa ai thanh toán vậy?- Long quay qua hỏi nhỏ với Duy, mặt sợ sệt (!_!)

-Không biết, mày thử hỏi……..

-Hai đứa bây trả-chưa kịp để Duy lên tiếng, hắn đã chen vào cho biết kết quả và cười đểu một cái

Duy, Long nghe hắn nói dứt câu thì đơ người, câu nói của hắn cứ như quả tạ 1000kg thả lên đầu hai tên đó vậy

Sau một lúc “ngồi” như trời trồng, cả hai quyết định….. nhào vô ăn cho thỏa, dành ăn với nó. Cả hai cậu đều có chung ý nghĩ “Mình đã thanh toán thì phải ăn cho đáng chứ”. Và cứ thế gắp gắp

Nó cũng đâu có vừa, dám dành ăn với nó sao, nó cũng gắp hết sức. Những người xung quanh nhìn 3 đứa với ánh mắt sợ hãi, không sợ hãi sao được khi mà cả ba người cứ ăn lia lịa. Lâu lâu còn nghe một đứa la lên “trả cái đó cho tôi!!!”. Nó cứ gắp, gắp nhiệt tình. Đang gắp thì bị hắn chặn đũa

-Đừng ăn món đó!!

-Why???- nó nhìn hắn trăn trối

-Muốn dị ứng thì ăn

-Ờ, vậy thôi

Hai tên kia cứ ăn, ăn cho đúng nghĩa “đáng đồng tiền”, ăn đến độ bụng no căng không đụng đũa được nữa. Ấy vậy mà nó vẫn ăn tỉnh bơ như không. Duy, Long trơn tròn mắt, nhìn cái con người không có xu hướng dừng ăn kia mà đau lòng.

Cuối cùng thì nó cũng dừng. Hí hửng khoái chí vì được ăn đã đời, thật ra lúc hai tên kia dừng là nó đã no rồi, nhưng vì hai tên đáng gét dám dành ăn với nó nên nó mới ăn nhiều thật nhiều cho bỏ gét, ăn xong bữa mà nó tưởng chừng như là no tới mai luôn.

Hóa đơn đưa ra, nó ăn nhiều đến độ mà tiền mặt của hai tên kia gộp lại cũng không đủ trả, mà cà thẻ thì không chia đôi được và thế là hai tên quyết định…….. oẳn tù tì

-1……2……3 ra cái gì?.....ra cái này!!

-Kakaka, mày thua rồi! Thanh toán đi con- Long cười mãn nguyện đầy đắc thắng. Cảm thấy sao mà thông minh quá, ra đúng “cái bao” chụp “cái búa” của Duy.

Duy ngậm ngủi rút thẻ

-Con nhỏ này ăn kinh thật, cháy hết cả cái thẻ của tao, hic hic- Duy đau khổ nhìn Long

Về đến nhà

-Này! Cô đi làm việc nhà đi- Duy hậm hực

-Anh muốn chết hả? Gan to nhỉ?- nó trơn mắt, tay lăm le nắm đấm.

“Nhìn mặt con nhỏ này sợ thật, cứ như là quỉ hiện hình vậy”

-Tôi nói đùa ý, hì hì

Bây giờ là buổi trưa, mà nó thì lại không biết làm cái gì cả. Nếu học thì cũng không thể đốt hết được số thời gian rãnh rỗi được. Phải làm gì đây nhỉ?

-A! Biết rồi………… Phong ơi, Phong à- nó chạy đến chỗ bọn hắn đang ngồi xem Tivi, miệng không ngừng kêu tên hắn

-Ma nhập cô hả? Đừng có kêu tên tôi như vậy, nổi hết da gà!!!

-Biết rồi, tí nữa đi câu cá đi, dù gì thì cũng không có chuyện gì làm

-Ai nói không có, rãnh thì lau nhà, quét nhà đi

-Tôi mới hết bệnh…….í lộn, mới hết bị thương mà sao làm được. Đi câu cá đi…..đi mà…..đi mà…..- nó nắm tay áo hắn lay liên tục

-Ya, chóng mặt quá……Ừ thì đi- Cuối cùng hắn vẫn phải chịu thua cái sự cứng đầu của nó

-Yeah! Vậy tôi rủ thêm Mi và Lam nữa nhé!

-Tùy cô

Sau khi thông báo cho Mi, Lam xong. Nó cùng hắn, Duy, Long lên xe đến đón Mi, Lam đi cùng

Đợi hắn cất xe xong, tụi nó đi vào trong mua dụng cụ, vì đây là lần đầu đi câu nó tụi nó có dụng cụ đâu. Khỏi nói thì cũng biết nó phấn khích cỡ nào.

Nhưng nói tới câu cá thì nó lại nhớ tới Quân, lần trước nó định câu cá cùng Quân mà lại bị dị ứng, nhưng mà Quân bỗng biến đâu mất, điện thoại thì cũng không liên lác được. Lạ thật! Nó cảm thấy lo lo.

Tiếng gọi của Mi làm nó trở về hiện tại, nhanh chóng quên đi Quân.

Cả đám tìm một chỗ mát dưới cây cổ thụ to rồi dọn đồ nghề ra trong sự hậm hực của nó. Sáu người mà mua 3 cái cần câu vì tên Long phân theo cặp nhưng nó không chịu, dứt quyết đòi mua riêng một cái cần khác chỉ vì tên Long sắp xếp Duy-Lam, Mi-Long, và tức nhiên là hắn cùng với nó.

Nó lấy cần câu ra và chộp ngay con trùng để gắn vào móc câu. Nhưng……. nhìn nó nằm nhoi nhoi cứ ghê thế nào ấy! Không dám động vào thì sao mà gắn được chứ. Rồi nó quyết định tìm sự giúp đỡ từ cái tên ngồi gần nó nhất (là hắn)

-Nè! Anh Phong đẹp trai- giọng nó nhão nhẹt, mắt long lanh.

-Có gì thì nói, tôi nói cô đừng có kêu tên tôi như vậy, nhột chết đi được.

-Anh bắt cái “thứ” nhoi nhoi đó gắn vào móc câu dùm tôi đi!!

-Cô thích câu một mình mà, vậy thì tự gắn đi

-Nè! Anh mà không gắn dùm tôi là tôi phá cho cá chạy hết là anh khỏi câu luôn á (đúng là ăn không được thì phá cho hôi mà!!!)

Hắn cũng phải chịu thua nó, giật lấy cái cần câu, chộp con trùng lia lia vào người nó (chọc tức) rồi mới chịu gắn vào móc câu. Hắn vừa gắn xong thì nó hí hửng quăng dây câu……..



  • Emperor

Chap 29: Đau đớn

5’ sau

-Haizz…… hồ này có cá không vậy? Ngồi cả tiếng đồng hồ mà chẳng thấy con nào

-Cô im dùm tôi một chút đi, mới ngồi có 5’ mà đã than rồi.

Chợt

-Aaaaa….. Cắn câu rồi- tiếng Mi la hét ỏm tỏi

Trời đất!! Gì vậy chứ? tên Long đang cầm tay Mi cùng nhau giật cần câu sao? Có điều gì đó bí ẩn ở đây!!! (Ngây thơ quá độ)

Và sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó, nón ngồi mà chẳng thèm để ý xem có con cá nào cắn câu không. Hai con mắt của nó cứ dán vào cặp đôi Mi-Long kia. Lúc thì cười nói vui vẻ, lúc thì tên Long lại nắm tay Mi. Mờ ám thật!!! (người ta đang yêu đó bà!!!)

-Cá cắn câu kìa đồ ngốc- hắn hất mặt về nơi ngước đang rung động

Vừa nhìn thấy, nó đã nhảy tưng lên, chụp ngay cần câu, giật mạnh thật mạnh, trong đầu không ngừng vang lên “tao phải bắt được mày, tao phải bắt được mày….” và kết quả là …….

Tèn tén ten: con cá chưa kịp ngậm vào cần câu, chỉ mới nhấm nháp thôi đã bị nó giật phát nên con cá bỏ chạy mất tiêu.

Ngồi làu bàu, tức tối, thầm chửi rủa con cá dám “lừa tình” nó, làm nó mừng hụt.

-Aaaaaa……- Lại tiếng la ó, lần này là của Lam

Lam ngồi vỗ tay bôm bốp, cổ vũ cho tên Duy có tinh thần kéo phăng “bé cá” tội nghiệp ra khỏi “ngôi nhà nước thân yêu” và bị “dính chưởng”, con cá nằm trên mặt nước nhảy đành đạch….

Chưa kịp vui mừng hết thì đến lượt hắn được dính câu. Trời đất!!! Con cá mà hắn câu được là con cá mà từ trước đến giờ nó từng thấy và nó kết luận rằng đó là con “cá cái”. Vì “mê” nhan sắc của hắn “bỏ nhà” đi nên mới bị cắn câu.

“Ax, tức thật, sao ai cũng được mà mình không được chứ. Toàn là mấy con cá hám trai, thấy trai đẹp là cắn liền,…….. mấy con cá ngu ngốccccc”

-Haizzzz…..- ngồi cả buổi trời mà chẳng được con nào, nó thở dài rồi tựa mình vào thân cây……. ngủ luôn

“Đúng là đồ ngốc! Không biết câu mà cũng đòi câu!!!”- hắn nhìn nó khẽ lắc đầu rồi mỉm cười

Đến khi gần tối tụi nó mới kết thúc buổi câu cá và kết quả là: Long-Mi 3 con, Duy-Lam 2 con, và hắn……6 “cô” cá. Nó cho rằng tất cả những con cá hắn câu được đều là “cá cái” và thầm trách mấy con “cá đực có mắt không tròng” người đẹp ngồi như vậy mà không chịu cắn (~_~!). Phần thưởng của nó đem về là….. mấy con trùng

Cả buổi ngồi câu mà nó chỉ toàn ngủ. Đến độ mua 6 con trùng thì con 5 con, còn một con thì vẫn còn nằm chỏng trơ trên móc câu

-Bây giờ tụi mình đi nướng cá ăn đi- Lam để nghị

Chợt, hắn cười gian xảo rồi cất tiếng

-Ok! Phần ăn người đó ăn

Sao chứ!! Hóa nói vậy thì hóa ra là nó phải nhịn sao? Bởi nó có “lừa” được con cá nào đâu. Không lẽ trong lúc mọi người nướng cá thì nó…… nướng mấy con trùng, hic hic. Nó chẳng thèm nói gì, chợt thấy lòng buồn hiu

-Thôi, đi ăn đi, mấy con cá này tính sau. OK!- Mi nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt con bạn của mình nên giúp nó. Đúng là chỉ có bạn tốt mới hiểu nhau như vậy thôi!

Nghe con bạn mình nói xong, nó mừng uýnh lên chạy tới hôn chụt một cái vào má con bạn

-Tao iu mày quá Mi ơi!!

-Mọi người đồng ý không?- Thấy 3 tên kia chẳng nói gì, Mi lấy làm lạ

-Đi với cô ta á hả? Ai…..ai thanh toán- tên Long ấp úng hỏi nhỏ (con trai gì mà keo quá trời ~_~)

-Hôm nay tôi đãi mọi người, được chứ?- Mi nói luôn mà không cần suy nghĩ

Và quyết định cuối cùng là cả đám kéo nhau đi ăn. Ba đứa tụi nó nắm tay nhau dung dăng dung dẻ đi trước, để 3 tên kia đi cùng nhau.

Đang đi thì hắn quay qua hai tên kia (cực)thắc mắc

-Trước kia tao thấy 2 đứa tụi bây sài tiền như nước mà, sao bây giờ tính toán từng chút vậy chứ?- hắn hỏi, mặt nhạo báng, cười gian gian,…..

-Ừ, thật ra tao với thằng Duy bị ông bà già cấm không cho về Việt Nam bắt học ở bên đó. Mà tụi tao không chịu, làm dữ đòi về cho bằng được. Không hiểu mấy ông bà bàn nhau ra sao mà đưa ra cái quyết định là: “Hai đứa được quyền đi nếu như tự kiếm được tiền…..”.Nghe câu đó tụi tao ức chế quá nên đi luôn, chứng tỏ cho ổng bả thấy tụi tao có thể tự lập- Long nói mà mặt đau khổ

-Thì ra là vậy, vậy mấy cưng có việc làm chưa? Vào làm cho anh…..anh trả lương-hắn nói mà mặt nhan hiểm vô độ

-Làm gì trong đó?

-Dọn vệ sinh!!!

-Mày muốn chết hả thằng kia- Long, Duy nhào tới kẹp cổ hắn

-Ế ế, tao giỡn, đừng nóng chớ!!- hắn vội giãn hòa, bởi một tên còn đấu lại, chứ hai tên “võ công thâm hậu” thì hắn chỉ có phân thân ra thôi!!

Ba đứa tụi nó đi mà không thấy ba tên kia đâu nên quay lại thì thấy cái cảnh ôm đầu ôm cổ rồi cười ha hả. Ngỡ ngàng đến bàng hoàng, tên Phong giỡn với 2 tên kia sao!!! Hành động cứ như người……. cõi trên rớt xuống vậy. Nó chạy đến quơ quơ tay trước mặt hắn, để xem hắn có bị ….. nhập không thì bị hắn khó chịu hất tay nó ra. Chẳng nói chẳng rằng đi luôn một mạch

Đến nhà hàng và việc làm quen thuộc đầu tiên là gọi món, nhưng lần này nó nhường cho Mi. Chắc tại vì trưa nó ăn nhiều quá, nên bây giờ cái bao tử nó giảm công suất rồi, ăn ít lại một tí nhưng cũng đủ chết người.

Bữa ăn kết thúc cũng là lúc Mi rút cái thẻ của mình ra (toàn sài thẻ). Nhưng tên Long là con trai thì con sao có thể để cho con gài “động tay” được chứ, mà đứa con gái ấy lại là Mi. Thế rồi làm ngay một hành động ga lăng, Long kêu Mi cất thẻ vào rồi lôi ngay cái thẻ của mình ra

Mặc dù đau lòng khi nhìn “đứa con yêu” của mình bị rút một khoảng “bự” nhưng bù lại thì anh anh ghi được điểm trong mắt nàng, kể ra thì cũng đáng nhỉ!!

Đưa Mi, Lam về nhà, điểm dừng cuối cùng của nó là chiếc giường thân yêu. Sau khi tắm rửa sạch sẽ thơm tho, nó nằm nghĩ về những chuyện gần đây. Đi cùng với hắn nó toàn gặp rắc rối, vào học mới hơn một tháng mà nó đã thăm phòng y tế liên tục. Trăn trở trằn trọc, rồi nó quyết định sẽ đành phải bỏ 30’ ngàn vàng của mình để dậy sớm bắt xe bus đến trường.

6h15 Am

Như dự dịnh nó dậy sớm rồi thay đồ đến trường. Trước khi đi nó không quên dán mảnh giấy trên tủ lạnh vì nó biết rằng hắn luôn tìm nước uống vào mỗi buổi sáng

[Tôi sẽ bắt xe bus đến trường, nếu anh dậy thì cứ đi, đừng tìm tôi, kí tên: Bào Nhi cute, lovely……]

Để lại lời nhắn xong, nó thong thả đi trên đường, hít thở không khí của một ngày mới, thật trong lành. Hôm nay nó cảm thấy khoan khoái đến lạ, có lẽ vì nó đã thoát được hắn.

Nhưng thoải mái chưa được bao lâu thì một con đau ập đến, nó bị sao thế này? Đau quá, nhỏi kinh khủng, đau gấp đôi lần trước, nó dựa người vào tường, tay chặn lấy ngực, đau quá, khó thở nữa. Khung cảnh xung quanh mờ dần rồi một màu đen bao trùm.



  • Emperor

Chap 30: Xe bus

Nó tỉnh dậy trong tình trạng đầu đau như búa bổ, mùi ete tanh nồng sộc vào mũi, nó đang ở đâu? À! chắc là ở bệnh viện

Thấy nó tĩnh lại, một vị bác sĩ cỡ ngoài 40 đeo kính đi đến trước mặt nó

-Cháu tỉnh rồi à?

-Sao cháu lại ở đây vậy bác sĩ?

-Người đi đường thấy cháu bị ngất nên đưa cháu vào đây!!

Thì ra là vậy! Nhưng nó bị bệnh gì vậy chứ? Gần đây nó cứ cảm thấy nhói ở lồng ngực, cứ nghĩ là do chạy nhiều nên mới bị như vậy. Nó quay qua chưa kịp mở miệng thì vị bác sĩ hỏi nó

-Cháu có người thân không?

Khoan đã! Nó coi phim nhiều rồi, những người bác sĩ chỉ chịu nói bệnh tình của bệnh nhân cho người nhà biết thôi, còn bệnh nhân thì không cho biết. Không được! Nó muốn biết rốt cuộc là nó đang bị gì

-Không ạ!

Nghe câu trả lời của nó, người bác sĩ nhìn nó ái ngại, chẳng nói gì cả, điều đó càng làm cho nó thêm tò mò muốn biết về bệnh tình của mình. Nó nhìn ông bác sĩ cầu xin.

-Bác sĩ, cháu bị bệnh gì vậy? Ông hãy nói cho cháu biết đi!!

Vị bác sĩ có vẻ lưỡng lự, nhưng trước sau gì thì nó cũng phải biết thôi, rồi ông rút ra một cái hồ sơ bệnh án và đưa cho nó

-Cháu bị bệnh tim, đến giai đoạn 2 rồi. Nhưng thường giai đoạn 2 thì rất ít ai đau đến độ ngất xỉu, bệnh của cháu có khả năng phát triển nhanh. Cháu cần phải ở lại đây điều trị. Nếu không điều trị thì mức độ nguy hiểm sẽ càng tăng và khó có thể cứu được.

Tai nó như ù đặc đi, không còn nghe thấy gì nữa, rồi nó sẽ chết sao? Không, bác sĩ nói rằng nó vẫn có thể sống nếu như điều trị mà! Nhưng chi phí thì sao chứ? Để điều trị thì sẽ tốn một khoản lớn, nó làm gì có tiền mà trả chứ! mà bệnh chắc chắn là sẽ không dứt hoàn toàn được, rồi sẽ tái diễn thôi! Nó không thể để cho ba mẹ nuôi của nó chi trả được, nó còn nợ họ quá nhiều!!

Nhìn vào tập hồ sơ bệnh án, sao người ta lại biết nó tên Bào Nhi nhỉ? À, phải rồi, chắc là nhìn vào bảng tên trên áo nó. Ngồi lật tập hồ sơ ra từng trang, xem trong vô thức, nó cũng không biết là mình đang làm gì nữa

Nó trốn khỏi bệnh viện, bước đi như người vô hồn. Tại sao ông trời lại đối xử với nó như vậy? Tại sao lại bất công với nó như vậy chứ? Ông đã cướp đi gia đình nó rồi, bây giờ ông còn muốn cướp đi sinh mạng của nó nữa sao? Nước mắt trực trào.

Có lẽ, nó sẽ không điều trị, nó sẽ không nói với ai hết. Nếu như chết đi thì nó sẽ được gặp lại ba, mẹ và cả chị nó nữa. Như vậy không phải sẽ tốt hơn sao!

Chắc giờ này hắn cũng về nhà rồi, lại một ngày nữa nó nghĩ học. Đưa tay lau đi vệt nước mắt, cố gắng làm mặt tươi tỉnh, nó đi vào nhà.

Vừa thấy nó mở cửa bước vào, hắn đã xồng xộc tiến tới

-Sáng nay cô đi đâu vậy?- giọng nói có pha chút tức giận

-À…. Chỉ là sáng nay….À.. xe bus đông quá nên tôi đi muộn, bị bác bảo vệ đuổi ra ngoài

-Vậy sao không về nhà?

-À….. tại…… tại tôi chán quá nên đi lòng vòng ý mà- nó nói mà cúi gằm mặt để tránh ánh mắt của hắn

-Điện thoại cô đâu? Tôi gọi sao không bắt máy?

-Hết pin nên tôi để ở nhà sạc pin rồi. Thôi, tôi mệt rồi, tôi muốn đi ngủ.

Nó lẩn tránh rồi bỏ lên phòng. Hắn nhìn theo, cảm thấy có gì đó rất lạ, nhìn sắc mặt nó nhợt nhạt quá, phải chăng nó đang giấu hắn chuyện gì? Nhưng thôi, nó về là hắn cảm thấy nhẹ nhõm rồi.

Lên phòng, chợt nó nhớ tới lời Mi nói, ngày mai sẽ có tiết thể dục ngoại khóa, mai là thứ 5, đúng rồi. Nghĩ rồi nó lục tung tủ đồ, lấy được bộ thể dục nó ủi cho thẳng rồi cất sẵn, mai sẽ đem bỏ vào tủ trường cho tiện thay.

Tít…..tít…..tít

Tiếng chuông báo thức lại réo in ỏi, hôm nay sao mà nhức đầu quá. Nhưng nó vẫn giữ cái quyết định của mình, vẫn sẽ đi học bằng xe bus.

Đứng trước gương, nhìn mặt nó xuống sắc quá. Chắc là vì biết mình bị bệnh cho nên nó mới mất tinh thần như vậy. “Không được, nếu như mình không sống được bao lâu nữa thì mình phải sống cho đáng quãng đời còn lại, phải vui lên!!”

Tự động viên mình lấy tinh thần rồi nó lại tiếp tục lên đường. Không thấy động tĩnh gì, chắc là bọn hắn vẫn còn ngủ, hôm nay nó không để lại giấy nữa vì nó nghĩ là hắn biết rồi.

Ra đến trạm xe bus, nó nhìn vào cái bảng xem tuyến xe của mình rồi ngồi đợi. Khi rồi! Chiếc xe mang số 13 (số “hên”) chạy tới, nó vội nhảy lên xe

Sáng sớm nên xe cũng không đông khách, chỉ có lất phất vài người, hầu như ai lên xe vào giờ này cũng ngồi ngủ thì phải. Chọn một cái ghế trống ngay cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống. Nó rút cái điện thoại ra, gắn tai nghe vào rồi nghe nhạc, vừa nghe vừa nhìn ra ngoài cửa sổ

Một lúc sau, có một người thanh niên bước lên và ngồi cạnh nó. Nó cũng không để ý gì, chỉ ngồi ngắm cảnh.

Lạ thật! Sao cứ mỗi lần xe xốc lên một cái thì tên đó lại ép sát nó hơn, khó chịu, nó nghĩ lại là mấy tên dê xồm, nó quay qua định kêu tên kia dịch ra một chút thì…..

Gì vậy chứ? Tên đó đang kề con dao vào hông nó, sợ quá!

Chưa kịp định hình nên làm gì thì tên đó nói thầm vào tai nó

-Đến trạm kế tiếp thì xuống xe, không thì đừng trách

“Ax, cái xe số 13, đúng là xui mà, phải làm gì đây chứ???”

Nó chưa biết phải nên làm gì thì đã đến trạm kế tiếp và theo lời tên đó, nó phải bước xuống xe. Nó đi trước và tên đó đi sau kề con dao ép chặt vào người nó. Nó không dám nói gì cả.

Cùng lúc đó, có ba người khác đang nhìn theo “ Cô ta đi đâu vậy chứ? Chưa đến nơi mà? Sao tên đó……… DAO!!” ánh sáng khẽ lóe lên từ con dao sáng bóng

Thật đúng khi hắn quyết định lôi theo hai thằng bạn lên xe bus cùng nó. Cả ba đều đội mũ xụp xuống nên lúc nó lên cứ tưởng là người ta đang ngủ nên cũng không để ý.

Lúc đầu thì Duy Long cứ làu bàu, nhưng thấy cảnh đó, không ai bào ai, cả ba bước xuống theo.

Tên đó đẩy nó đi đến một con hẻm, không biết là đi đâu. Nó sợ quá không biết nên làm gì nữa, nó sợ nếu bây giờ nó đánh tên này thì con dao sẽ cắm vào người nó mà né không kịp mất!



  • Emperor

Chap 31: Cảm giác ấy là gì?

Chợt! Có tiếng nói vang lên

-Thả cô ta ra

Tên đó vừa nghe thấy, theo phản xạ quay phắt lại và ngay lập tức chuyển con dao lên kề ngay cổ nó, bắt đầu run run rồi hét to

-Không được tới đây! Không thì tao giết con nhỏ này- tên đó nói rồi ép sát con dao vào cổ nó

Con dao sắt bén cứa nhẹ làm máu bắt đầu rỉ ra, rát quá!

Tâm trạng nó lúc này như bấn loạn, toàn thân cứng đờ. Nó không biết phải làm gì nữa, làm gì bây giờ? Nó đang sợ lắm, không lẽ nó sẽ chết vì …….cái chuyện lãng xẹt như vậy sao???

-Ê! Đừng có manh động- Duy thấy tên kia có thể làm liều nên vội hét

“Không được rồi, nhìn tên này có vẻ sẽ giết con tin nếu như bị ép tới đường cùng. Nhìn cô ta có vẻ đang sợ hãi lắm, không biết cô ta có hiểu ý mình không nữa!!”- hắn nghĩ

“Mình phải làm gì bây giờ?? Cái tên này muốn cắt cổ mình thật sao chứ? Hichic, làm gì đây?.....Khoan đã, hắn nhíu mày, hắn muốn nói gì nhỉ? Mình không hiểu….”

Hắn nhìn nó ra hiệu, rồi quay huých trỏ vào người Duy miệng nói to

-Đừng có lên tiếng, huých-trỏ mày chết bây giờ

“Sao? Hắn muốn mình huých trỏ tên điên này á?.... hix, không biết liệu có toàn mạng trở về không nữa…..”

Nó khẽ gật đầu để ra hiệu cho hắn biết rằng nó đã hiểu ý hắn, rồi đợi hắn gật đầu ra hiệu, nó giật mạnh tay vào bụng tên kia. Đau quá tên đó liền thả tay ra ôm lấy bụng, nó thừa lúc đó đẩy mạnh tên đó ra và bỏ chạy. Nhưng không may tên đó lại lia con dao cắt ngay một đường dài vào cánh tay nó

Hắn vừa thấy nó thoát ra liền tiến tới ngăn tên đó lại. Không tốn nhiểu thời gian, tên đó bị hạ nằm lăn lộn dưới đất, bỗng hắn lại thấy lo lo rồi chạy đến chỗ nó

-Cô có sao không?

-Ờ….. Không sao- lấy tay để ra sau lưng, nó không muốn hắn thấy. Nhưng sao máu cứ chảy ra liên tục như vậy chứ, tay nó bắt đầu không còn cảm giác nữa rồi.

Hắn lại quay đến chỗ tên kia, nắm lấy cổ áo tên đó kéo xốc lên

-Ai sai mày làm chuyện này?- ánh mắt hắn sắc lạnh đến đáng sợ.

-Tha……tha cho tôi….. tôi chỉ làm theo lời của người nào đó thôi. Tôi không biết mặt hắn…. có người đến tìm tôi và nói đưa con nhỏ đó đến đây là xong.

Vừa dứt câu, hắn hất mạnh tên đó ngã xuống đất, cùng với sự tức giận, hắn quay qua quay lại như tìm kiếm thứ gì đó rồi chợt hét to

-Tôi biết là cậu đang ở đây! Nếu như cậu còn động đến cô ta một lần nữa thì đừng trách tôi tại sao không nương tay!!

Nói xong hắn quay lại chỗ nó. Sao nhìn sắc mặt nó nhợt nhạt quá, chợt hắn tiến đến, lấy tay đẩy nhẹ cằm nó rồi quan sát gì đó

-Cổ chỉ bị chảy máu một chút, sao nhìn sắc mặt lại nhợt nhạt như vậy?

Nó cúi mặt xuống, như hắn nói nó lại càng cố gắng giấu đi cái tay của mình. Nó không muốn hắn thấy tay nó đang chạy máu

-Cô đang giấu tôi gì vậy? Đưa tay tôi xem

-Tôi có giấu gì đâu!!......... Aa…..

Hắn giật mạnh tay nó, động đến vết thương làm nó đau điếng, khẽ la lên. Thấy đường rách dài trên tay nó đau hắn lại đau lòng thế này? Sao nó lại giấu hắn chứ? Tức giận, hắn quát

-Này, đồ ngu ngốc, bị như vậy mà không nói, chán sống rồi hả?

-Tôi……. tôi

-Này, băng bó cho cô ta trước đi rồi muốn nói gì nói. Định để cho cô ta chảy máu tới chết sao?- Long kéo tay hắn ra, trước gì Long chưa lần nào nhìn thấy hắn lo lắng cho người khác mà đến độ tức giận như vậy

Cũng may là nó bị tên kia bắt xuống ngay cái hẽm gần trường nên đi một lúc là tới. Chỉ vì cái vụ này mà tụi nó đi học trễ, chắc chắn là không được vào trong rồi. Nó chán nản quay đầu lại

-Đi đâu vậy?- hắn níu tay nó lại

-Thì đi về, giờ này làm gì vào được nữa!!

-Đứng đây đi

“Gì……gì vậy chứ? Mình cứ tưởng là hắn quang minh chính đại đi vào những lúc trễ giờ, hóa ra là vì leo rào sao????”

Hàng rào trường cao gấp đôi mấy cái hàng rào bình thường, vậy mà thoáng cái hắn đã leo qua được. Nó tự hỏi không biết hắn leo bao nhiêu lần mà điêu luyện đến vậy. Vào được bên trong, hắn chạy vào phòng bảo vệ, đúng như hắn đoán, bác bảo vệ đi đâu mất rồi. Hắn bấm mật khẩu vào cánh cửa từ từ mở ra.

Trong trường này, hắn là học sinh duy nhất biết mật khẩu. Đúng là làm hội trưởng hội học sinh cũng có lợi phết!

Haizz….. Lại phải đi gặp chị y tá, cứ như vậy nó thành “khách quen” luôn rồi. Nhưng vào đến nơi, tìm qua tìm lại, tìm tới tìm lui mà hổng thấy chị y tá đâu. Nó đành ngồi xuống cái giường chờ. Nhìn vào cánh tay của mình nó muốn cho máu nhanh đông lại cho khỏi chảy ra nữa, “Ax, đau chết đi được!!”

-Để tôi băng lại, đợi chị ta tới thì lúc đó chắc là cưa tay cô quăng luôn rồi

Hắn từ đâu đi tới, cầm theo băng bông và thuốc sát trùng, nó rụt rè từ từ đưa cái tay của mình ra, thật ra thì nó chẳng muốn làm tí nào, nó ghét mấy cái loại thuốc sát trùng.

-Nè….. băng thôi không sát trùng được không?

-Vậy thôi cưa tay quăng luôn đi, khỏi sát trùng.

Nghe câu nói của hắn, nó đành cắn răng chịu đựng. Hắn thấm thuốc vào bông rồi chậm chậm nhẹ vào vết thương, cố làm thật nhẹ để nó không đau. Điều bây mà bây giờ hắn biết là làm sao để nó không bị đau thôi.

Tuy là rất rát nhưng nó lại cảm thấy có gì đó vui vui, nhìn hắn, hắn quan tâm nó quá, thật ra thì hắn cũng đâu có xấu xa lắm đâu, nhìn hắn lúc này cứ dễ thương thế nào ấy ^___^ Chợt, giật mình. Nó đang nghĩ gì vậy chứ, sao cảm giác lạ lạ........hắn băng đẹp không chê vào đâu được.

Lúc vết thương được băng lại xong cũng là lúc tới giờ ra chơi. Nó nhớ ra mình cần phải tìm vài cuốn sách về kinh tế, nó muốn tìm hiểu trước để sau này dễ tiếp thu, dù sao thì sống tới đâu, làm được gì thì hay tới đó. Nghĩ rồi nó lấy cặp đi lên thư viện

Vừa bước ra khỏi cửa phòng y tế, hắn đã giật lấy cái cặp của nó và buông ra một câu ngắn gọn

-Để tôi kêu người mang lên lớp- nói rồi bỏ đi một mạch

Lúc đó nó lại thoáng thấy hắn đỏ mặt, nhìn cứ mắc cười thế nào í. Nhưng rồi cũng quên đi và lên thư viện trường. Chà! Lần đầu tiên nó bước vào thư viện trường. Phải nói là to kinh khủng, có máy lạnh, máy tính nữa. Sách gì cũng có, cứ như là nguyên cái nhà sách vậy. Mà có khi nhà sách cũng không có đầy đủ sách bằng ở đây.

Sau một lúc tìm kiếm và lựa chọn, nó đã chộp 3 quyển sách dày cộp rồi lấy cái thẻ của mình ra đưa cho chị thủ thư xác nhận, nó ôm 3 quyển sách hí hửng. Vừa đi vừa cúi đầu vào mấy quyển sách, tranh thủ xem vài trang mà không chịu nhìn đường và hậu quả là nó va vào một người làm rơi hết mấy quyển sách.



  • Emperor

Chap 32: “Ý đồ của cô là gì?”

Nó vội cúi xuống nhặt lên, người kia cũng cuống cuồn cúi xuống nhặt cho nó. Vừa nhặt vừa luôn miệng xin lỗi.

-Xin lỗi bạn nhé, mình vô ý quá

-Không sao, mình cũng có lỗi mà

Nhặt xong mấy quyển sách, lúc này nó mới đứng lên, thì ra người kia là một tên con trai, cao hơn nó chừng một cái đầu. Nó cũng không để ý gì nhiều, cúi đầu cảm ơn rồi quay đi

-Mình tên Lâm, 11A3, còn bạn- nó vừa quay đi thì bị cái người tên Lâm đó níu lại, cố gắng làm quen.

-Ờ…….. mình là Bảo Nhi, 11A1, rất vui được làm quen ^____^- chần chừ một lúc nó cũng cười tươi đáp lại, nhưng chợt nhớ ra là mình còn phải đi cất mấy quyển sách này rồi còn phải xuống chỗ Mi, Lam nữa. Vậy là nó vội chào tạm biệt cậu bạn Lâm rồi chạy về lớp

----------------------
PROFILE

Tên: Trịnh Hoàng Lâm

Ngoại hình: 1m79, gương mặt cũng dễ thương nhưng chưa được xếp vào hàng hotboy

Thân phận sẽ được tiết lộ sau
----------------------

Cất xong mấy quyển sách, nó chạy xuống căng tin. Cái gì vậy? Sao cả đám con gái lại vây vào một chỗ như thế kia? Tò mò, nó tiến lại chen vào đám đông

“Ax, gì vậy chứ??” Cảnh tượng trước mắt làm cho nó không khỏi bàng hoàng. Hóa ra đám con gái vây lại là vì chỗ Mi, Lam ngồi có………..bọn hắn. Đám con gái không vậy lại sao được khi mà “ngàn năm” mới thấy 3 hotboy chịu chui vào đây .

“Đúng là cái lũ hám trai”- nó thấy chướng mắt nên chạy tới kéo hai con bạn ra, tìm một cái bàn khác để ngồi, mà cũng không cần phải tìm bởi bàn trống cả đống, lũ con gái thích đứng ngắm trai hơn là ngồi ăn mà.

Thật ra thì hắn cũng khó chịu lắm, bởi hắn có muốn xuống đây đâu, chỉ tại hai cái tên kia lôi kéo, đòi xuống đây cho bằng được nên cuối cùng hắn vẫn phải lết xuống.

Nó cảm thấy khó chịu lắm, nhìn cái cảnh sao mà gai mắt quá. Quyết không thèm quan tâm tới nữa, cứ đi mua đồ ăn như không có gì, hôm nay căng tin đông người mà không ai chen lấn mua đồ ăn, thoải mái thật. Nhưng cứ khó chịu thế nào ấy!!!

Rè…….rè

Chợt điện thoại nó rung lên, vội lấy ra xem. “Số ai vậy nhỉ?” chần chừ một lúc nó bắt máy

-Alô, ai vậy ạ?

-Nhi hả? Quân đây! Xin lỗi Nhi vì mấy hôm nay đi mà không báo trước!

-Quân đi đâu vậy?

-Mẹ Quân ở bên này bị bệnh, công ty lại gặp trục trặc nên Quân phải bay ngay tối hôm đó, không báo trước với Nhi được. Bây giờ mọi thứ ổn định rồi Quân mới gọi cho Nhi được đây.

-Ừ, vậy khi nào Quân về?

-Khoảng 1 tuần nữa. Vậy nhé, Quân lại có chuyện phải đi đây.

-Ừ, bye, nhớ về sớm nha!!

Cúp máy, thì ra Quân có việc bận, làm mấy hôm nay nó cứ lo lo. Bây giờ thì biết Quân không sao rồi. Thoải mái tiếp tục ăn như chưa có chuyện gì xảy ra

-Chị Nhi, em ngồi ở đây nha!

Con bé Nguyệt Mỹ từ đâu đi tới tay cầm theo khay thức ăn. Thấy con bé nó lại cảm thấy vui vui, có NGuyệt Mỹ nó cảm thấy như có thêm một người bạn nữa trong ngôi trường này. Lam với Mi cũng có vẻ quý con bé lắm.

-Ừ, em ngồi đi

Con bé ngồi xuống, vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ. Mới quen biết nhau mà cứ như là quen lâu lắm rồi vậy. Cứ ngồi nói chuyện cười đùa, mặc cho bọn hắn đang khổ sở với mấy con nhỏ hết “anh ăn cái này nha”…. “anh uống cái này đi, cái này bổ dưỡng lắm”….. Cuộc vui có lẽ sẽ được trọn vẹn nếu như con bé Nguyệt Mỹ không sơ ý làm đánh đổ cà phê lên áo nó
-Em……em xin lỗi chị- con bé vội vàng lấy khăn lau cho nó, miệng rối rít xin lỗi.

-Không sao đâu, chị sẽ thay áo khác, em đừng lo.

Mặc dù nó gét nhất là bị đổ nước lên người, cái cảm giác nó ướt ướt, dính dính rất khó chịu, mà lại còn để lại một vết khác lạ trên áo nữa, nhưng trách sao được vì con bé chỉ lỡ tay thôi mà.

-Mày có đồ thay không, hay để tay gọi điện về kêu người lấy bộ khác cho mày?- Mi hỏi

-Có, cũng may là sáng nay tao có đem theo bộ thể dục để thay. Chắc giờ thay luôn quá.

Nói rồi nó đứng lên đi lấy bộ đồ bỏ trong tủ trường thay luôn, để Mi Lam ngồi cùng Nguyệt Mỹ

Hắn ngồi bên kia tuy bị đám con gái vây lại nhưng hắn vẫn có thể nhìn được qua chỗ nó. Có thể con bé đó qua mặt được tụi nó nhưng không thể qua mặt được hắn. Rõ ràng hành động của con bé Nguyệt Mỹ là cố ý. “Xem ra cô cũng có vẻ ma ranh lắm cô nhóc ạ! Nhưng như vậy là chưa đủ để thoát tội mà không ai biết đâu. Để xem cô còn định làm gì!”

Nguyệt Mỹ giờ đang tức tối lắm, định làm cho nó bẽ mặt một vố nhưng nó lại có đồ khác để thay. “Thôi kệ, lần này không được thì lần khác vậy, coi như hôm nay chị gặp may…”

Thay xong bộ đồ, nó cảm thấy thoải mái vô cùng, mặc đồ thể dục vừa dễ chịu lại được tự do bay nhảy không như bộ đồng phục kia ngồi cũng phải ngó trước nhìn sau, đi thì phải từ tốn……

Kết thúc giờ chơi, chào Nguyệt Mỹ rồi nó cùng Mi, Lam lên lớp. Cuối cùng thì sau mấy ngày liền thăm chị y tá, nó cũng được trở về với lớp học thân yêu

Buổi học diễn ra khá suôn sẻ vì nó ngồi bàn cuối nên cũng không có giáo viên nào để ý bắt bẻ nó mặc sai đồng phục. Chỉ có điều là căn bệnh tim lại phá rối, làm cho nó đau quặng. Nhưng cũng may là chỉ kéo dài khoảng 10s nên chưa đến độ ngất xỉu như lần trước.

11:30 Am

Reng………reng……

-Hura! Khỏe quá, cuối cùng thì cũng thoát được. Dạy gì mà hai con mắt mình muốn xụp xuống luôn…

Nó khoái chí mừng rỡ vì thoát được chuyên gia gây mê (biệt danh nó đặt) đó là thầy dạy văn. Nó không bao giờ khá môn văn nổi bởi cứ đến giờ văn thì nó lại ngủ, cái lần thi vào trường này nó phải đi kiếm thu thập thông tin từ mọi nơi có thể thu thập được, rồi cứ ngồi đọc đi đọc lại đọc tới đọc lui cho thuộc, nhờ vậy mà nó mới được điểm cao. Hí hửng cất tập, bỗng tên Long từ đâu nhảy tới……..



  • Emperor

Chap 33: Buổi “cắm trại” ở sân sau

-Ba người, đi chơi đi

-Đi đâu?- Mi hỏi

-Thì đi đâu cũng được. Chiều nay 1h30 phải học ngoại khóa vậy thì khỏi về, đi chơi luôn rồi vào học, OK?

-Ừ, vậy ra sau trường đi, hôm trước mấy con nhỏ kia ra đó thấy cũng đẹp. Hay tụi mình đi mua đồ ăn rồi ra đó ngồi ăn luôn.

-Ý HAY ĐÓ!- nó từ đâu nhào tới mắt sáng rỡ (có ăn là ý hay)

Và theo như kế hoạch, tụi nó đi mua một đống đồ ăn thức uống cứ như là muốn hết cái căng tin vậy. Còn bọn hắn thì được giao nhiệm vụ đi tìm cái cây nào to nhất mát nhất làm “địa bàn” để lát nữa cả đám có chỗ để “hạ cánh”

Xong, có địa bàn, có thức ăn. Sẵn sàng và cả đám bắt tay vào “xử đẹp”. Lần này không còn những tiếng kêu réo “trả tôi đây” nữa mà là cười nói vui vẻ, có lẽ tụi nó đã thân nhau hơn, đã biết “nhường nhịn” cho nhau. Cảm giác thật hạnh phúc. Nhưng nghĩ tới chuyện nó không sống được bao lâu nữa nước mắt nó lại trực trào.

-Nhi, mày sao vậy? Ăn mà sao lại khóc?

-Ờ……. cái gì đó bay vào mắt tao….. tao vào nhà vệ sinh một chút- nói rồi nó đứng lên chạy đi.

Tự nhủ lòng không được khóc nhưng sao nước mắt cứ rơi thế này. Phải làm sao đây? Tại sao ngay khoảnh khắc nó tìm thấy niềm vui thì nó lại không sống được bao lâu nữa, tạo sao chứ? Phải chăng kiếp trước nó xấu xa lắm sao, nên kiếp này nó mới phải chịu nhiều nổi đau như vậy? Tại sao ông trời lại cướp đi ba mẹ nó khi nó còn chưa đủ lớn để biết được hạnh phúc gia đình? Tại sao ông lại nỡ cướp đi người chị của nó? Người mà nó quý nhất, người luôn thương yêu và bảo vệ cho nó? Tại sao? Nó khóc, khóc cho vơi đi nổi đau, khóc vì quá khứ, khóc vì hiện tại, khóc vì bản thân mình. Phải chăng ông trời đã quá khắt khe với đứa con gái luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ như nó…..

Khóc xong, cảm thấy nhẹ lòng, nó rửa mặt cho tươi tỉnh rồi quay lại cùng mấy đứa bạn. Cố gắng gượng cười.

Còn hắn, ngay khoảnh khắc nhìn thấy nước mắt nó rơi sao lòng hắn lại đau như vậy? Hắn có thể nhìn thấy nỗi đau trong giọt nước mắt nó. Nó đang đau đớn? Vì chuyện gì? Hắn không biết được…… tại sao hắn lại luôn lo lắng cho nó? Phải chăng hắn đã yêu nó rồi? Vậy con người con gái đó, người con gái hắn vẫn chờ đợi thì sao?

Đanh chén xong, đứa nào đứa nấy no căng bụng. Ba đứa nó quyết định cướp cái cây làm “địa bàn” để ngủ, đuổi ba người bọn hắn đi chỗ khác.

Mặc dù ấm ức lắm, tại vì cái cây này là chỗ bọn hắn tìm được chứ đâu phải tụi nó. Bây giờ thì bị đuổi đi như kẻ “vô gia cư”. Thất thểu!!

“Cướp” được cái cây bóng mát rượi, tụi nó nằm cùng nhau tám chuyện.

-Nhi này- Lam ôm nó,muốn nói cái gì đó nhưng có vẻ do dự lắm

-Sao?

-Tao thấy con bé Nguyệt Mỹ đó có gì lạ lắm. Hình như……. lúc nãy nó cố ý làm đổ nước lên người mày.

-Không phải đâu, chắc mày nhìn nhầm rồi, con bé sơ ý thôi!- nó bào chữa thay Nguyệt Mỹ, bởi trong thâm tâm nó vẫn luôn tin tưởng Nguyệt Mỹ. Hơn nữa nó đã cứu con bé thì làm sao mà con bé làm như vậy với nó được.

Gió mơn man như kéo xụp mi mắt nó xuống, cả đám dần thiếp đi. Hưởng thụ cuộc sống, hồn lìa khỏi xác, đi chu du hóng gió (^_____^) Đúng là không lúc nào thời gian trôi qua nhanh như lúc ngủ, vừa nhắm mắt đã 1h

Hắn đánh thức Duy và Long, đi tới “địa bàn” của tụi nó, nhìn thấy cảnh ba đứa tụi nó ngủ sao mà mắc cười quá, Đứa thì ôm bụng, đứa thì gác chân……. nhìn không đứa nào ra đứa nào.

Long đến đánh thức Mi một cách rất chi là nhẹ nhàng, anh chàng đi tới cúi xuống và nói nhỏ vào tay Mi

-Mi iu dấu ơi, dậy đi tới giờ rồi

Và kết quả là tên Long ăn ngay một cú đấm bật ngược ra sau.

-Ối, Long hả, Mi…..Mi xin lỗi….- hóa ra là vì đang ngủ mà thấy hơi nóng phả vào cổ, tưởng có tên dê xồm nào dám tới định xàm sỡ nên cô nàng tung ngay cú đấm

Tên Long đau quá ôm mặt nhăn nhó, làm ra vẻ giận dỗi

-Hichic, lần sau không dám kêu Mi dậy nữa đâu

-Mi…..Mi xin lỗi….. Mi không cố ý đâu

-Ui da, đau quá, hỏng hết gương mặt đẹp trai của tôi rồi (đánh thêm đi chị Mi ơi) \- tên Long tay ôm mặt, tay đập bình bịch xuống đất.

-Nè, đau ở đâu, để Mi coi, bỏ tay ra đi mà……- Mi lo lắng chạy tới rối rít, tên Long lại được dịp la toáng lên làm cho cô nàng hoảng muốn khóc.

Bỗng…… Chụt…….
Tên Long đột nhiên quay phắt lại, hun chụt một cái vào má Mi. Miệng cười tươi rói “hết đau rồi”, rồi đứng lên bỏ chạy một mạch.

-Aaaa! Đứng lại, đồ lợi dụng, Mi đánh chết Long!!

Thế là cả hai lại đuổi nhau chạy quanh sân sau

Còn Duy lúc đó chưa biết phải làm gì để đánh thức Lam, cứ ngồi đó ngắm cho sướng con mắt.

Bên hắn thì đang cực khổ lôi kéo con heo như nó thức dậy. Cứ lôi được nó ngồi dậy thì nó lại nằm xuống, cứ ngồi rồi nằm, ngồi rồi nằm….

“Được thôi, cô không chịu dậy chứ gì!!!”- nghĩ rồi hắn bẻ tay răn rắc, cui xuống nói nhỏ vào tai nó

-Cô mà không dậy thì đừng trách tôi tại sao lại…….. cô nhé!

“Hả? …….. mình?” Vừa nghe hắn dứt câu, nó bật dậy và ngay sau đó là một tiếng “cốp”, đầu nó va vào đầu hắn, cả hai ngồi ôm đầu. Nhờ cú đó mà nó tỉnh ngủ hẳn luôn ( dấu……….. thử thách mức độ trong sáng của mấy bạn. Thích điền từ gì thì điền hehe)

Hậm hực khó chịu, quay qua thấy Lam còn ngủ nên nó kêu dậy luôn, làm tên Duy đang ngắm cô nàng thì thấy cô nàng mở mắt ra nhìn mình vội đỏ mặt quay đi.

Rồi hắn, Mi, Lam gọi điện về nhà kêu người mang đồ tới. Nó cùng với Mi, Lam đi thay. Chà! Ba đứa tụi nó mặc đồ thể dục đẹp hết biết. Tuy mặt nó không được xếp vào hàng đẹp nhưng lại được cái body chuẩn nhé.

Thay xong cả đám cùng nhau đến chỗ lớp . Mỗi lớp đều có hẳn một cái sân riêng để tập hợp. Đúng là trường quí tộc.

-Chị Trang, coi ba đứa tụi nó kìa, nhìn ngứa mắt quá- một con nhỏ chạy lại cạnh Thảo Trang nói với giọng bực tức.

-Hừ, mày khỏi lo, rồi sẽ có trò hay để xem…..



  • Emperor

Chap 34: Trận đấu

Tập hợp xong, một ông thầy đầu hói khoảng ba mấy tuổi đi đến. Thấy ông thầy, đâu đó trong lớp lại vang lên tiếng cười khúc khích

-Chào các em, tôi là giào viên sẽ dạy môn thể dục cho các em……..bla…….bla……..bla….

Sau khi nói một lèo về phổ biến nội qui, cách kiểm tra, cách tính điểm…… thì ông thầy kết khúc bằng câu

-Hôm nay là ngày đầu nên chúng ta sẽ học bóng chuyền, các em đi lấy bóng và quay lại luyện tập khởi động 30” rồi chúng ta sẽ bắt đầu học.

Dứt câu, cả lớp đổ xô nhau đi lấy, nó thì đến xin thầy được nghỉ vì tay đang bị thương

Mi, Lam lấy bóng xong thì quay lại cùng nó đến ghế đá ngồi tám tiếp, tại hai con nhỏ còn lạ gì môn này nữa nên khỏi cần khởi động gì cả

-Nhìn kìa! Có đứa không biết chơi nên viện cớ để được nghỉ, nhục thật—Thảo Trang từ đâu đi tới, giọng nói đầy mỉa mai

-Nói ai vậy?- nó bực mình nhưng vẫn cố kìm nén

-Còn ai vào đây? Giả điên không biết à?

-Hì, cô tự nói mình đó hả? Không sao, không biết thì vẫn có thể tập mà, có gì đâu mà lại tự nói mình nhục như vậy!!- nó cười mỉa, nhìn sắc mặt Thảo Trang đang dần biến dạng

-Mày……….Có ngon thì ra đấu, tao thách mày thắng được tao, mà chắc một điểm cũng không ghi nổi nhỉ!

-Được thôi

Trên đời này nó gét nhất ai thách nó. Thích thì chiều, không quan tâm đến cái tay đang bị thương của mình nữa, Thảo Trang kêu mấy đứa con trai đến dựng lưới. Cả đám học sinh đứng vây lại tạo thành cái sân lớn

Đội nó gồm nó, Mi và Lam. Tuy lam hay khóc và không biết đánh nhau nhưng con nhỏ lại nằm trong đội bóng chuyền ở trường cũ đấy nhé, Mi thì khỏi nói, con nhỏ gét cay gét đắng Thảo Trang nên trận này không thể bỏ qua.

Còn bên đội Thảo Trang thì gồm có Trang và hai con nhỏ luôn kè kè theo là Ly và Tuyết. Hai con nhỏ đó trong có vẻ thù nó lắm

Trận đấu bắt đầu và trọng tài là lớp trưởng Hà Linh. Hà Linh là người ngay thẳng nên tụi nó không lo Thảo Trang có thể gian lận.

Đợt giao bóng đầu tiên thuộc về đội nó vì Thảo Trang là người thách đấu. Nó bắt đầu bằng đường tung bóng cao

Bóng vừa chuyền qua, Trang đã nhảy lên đạp mạnh một cú chất chứa đầy căm phẫn, vì đường bóng nhắm vào nó nên nó phải tiếp bóng, bắt buộc dùng đến tay bị thương cộng thêm lực đánh mạnh làm tay nó nhức kinh khủng. Nhưng cũng may là vì đợ nhẹ, bóng bay qua nằm ngay sat lưới, đối phương không kịp trở tay và đội nó ghi điểm mở đầu. Đám đông reo hò cổ vũ, có những người không biết ở lớp nào ở đâu nhào tới đứng cổ vũ theo

Tiếp tục phát bóng, đợt bóng này có vẻ cân sức, nãy giờ phải tiếp hơn 20 lượt mà bóng vẫn chưa chịu chạm đất. Hầu như mọi đường thẳng đều nhắm vào nó và nhắm vào bên tay nó đang bị thương. Lạ thật, Thảo Trang biết nó đang bị thương sao?

Hú……hú……. hay quá

Đội nó bị thua một điểm do tay nó tê rân nên đỡ bóng bị lệch đường ra khỏi vạch. Trang nhìn nó nở nụ cười đắc thắng.

-Mày đứng sau đi, để tao đứng đây cho- Lam đẩy nó ra sau

Nó đứng ra sau. Trận đấu tiếp tục. Lúc đầu Lam đánh trả rất tốt và có gì đó tức giận bởi nhỏ thấy lối chơi của Trang đều nhằm vào cánh tay của nó. Tuyết đánh mạnh một cú tung cao, rất chuẩn. Tuy cao nhưng không ra ngoài vạch, điều này cho thấy một là đỡ bóng hai là mất điểm, vì đứng sau nên người đỡ buộc phải là nó. Dúng hết sức bật một cú thật mạnh, dúng lực đánh mạnh nhất và bóng bay trở lại, tiếp đất ngay sát vạch. Một điểm ghi bàn đẹp mắt

Đám đông hỏ reo ngày càng to hơn

Vết thương bị động mạnh, máy lại chảy ra thấm qua cả lớp băng. Hiện tại đội nó đang dẫn trước với tỉ số 15-14, sít soát nhau. Có thể thấy cả hai bên bay giờ đều đuối sức bởi cả hai đều dùng quá nhiều sức.

-Ở bên kia có gì vậy?

Sau khi tranh thủ giải quyết những chuyện mà hội trưởng hội học sinh cần phải làm, hắn cùng với Duy, Long quay trở lại lớp.

Nhìn thấy đám đông đang vây quanh cổ vũ cái gì đó, bọn hắn tiến ngay lại, nhưng đông quá, đám đông lại cứ tập trung vào bên trong, không ai biết đến sự có mặt của bọn hắn.

-E hèm

Một cô nàng đang mải mê xem, nghe tiếng động lạ, quay lại thấy ba chàng. Thông tin nhanh chóng được truyền đi, cả đám tản ra cho bọn hắn vào.

Cảnh tượng đập vào trước mắt làm hắn bực tức, nhìn thấy miếng băng trên tay nó thấm máu đỏ cả vậy mà vẫn cứ tiếp tục đánh. Trong khi đó Duy, Long lại trầm trồ nhìn Mi, Lam đánh trả liên hồi. Không dừng trận đấu, hắn tiếp tục đứng xem.

15’ cuối cùng

Tụi nó vẫn đang dẫn trước với tỉ số 23-22

-Làm sao bây giờ? tụi nó vẫn hơn điểm!!- Ly nói nhỏ với Trang

-Đến lúc dùng “biện pháp” mạnh rồi…. TỤI TÔI MUỐN HỘI Ý- Thảo Trang nói to với Hà Linh rồi quay qua Ly và Tuyết- Được rồi, bây giờ tụi bây cứ nhắm thẳng vào cái tay đang bị thương của nó mà đánh, làm cách nào để cho nó phải dùng tay đó để đỡ bóng được chứ?

Gật đầu, Ly và Tuyết đã hiểu ý. Điều khiển bóng bay theo hướng nào đối với hai nhỏ không khó, bởi cả hai đều đã thuần thạo đường chuyền bóng rồi

Bên nó cũng tranh thủ hội ý và quyết định nó sẽ lên đứng trước vì nãy giờ Mi, Lam cũng mệt lắm rồi, nó đứng sau từ gần hồi đầu nên vẫn còn sức. Mi, Lam lúc đầu không chịu nhưng vì nó kiên quyết nên dù có chịu hay không thì vẫn phải chấp nhận. Và trận đấu tiếp tục theo đội hình. Thảo Trang khẽ cười nham hiểm

“Điên rồi sao, cô đứng vào mục đích của Trang rồi đồ ngốc, tay lại đang bị thương, đúng là không biết tính toán gì cả, kiểu này chỉ có nước thua………..”

-------------------------
Kết quả sẽ như thể nào? liệu đội nó có thắng. Chờ chap 35 nhé. Love All



  • Emperor

Chap 35: "Tôi sẽ chứng tỏ cho mọi người thấy"

Trận đấu được tiếp tục

Và theo như vị trí của đội nó thì thuận tiện cho ý đồ của Thảo Trang. Mọi đường bóng đều được nhắm vào nó có chủ ý

Cứ đợ lại một cú thì tay nó lại càng nhức dữ dội hơn, tính tới bây giờ nó đã tiếp hơn 15 đợt bóng rồi. Mi, Lam cứ như người xem vậy, không tiếp được trái nào.

“Tay mình gần như mất cảm giác rồi, hy vọng sẽ đủ để có thể kéo dài đến hết giờ……..Ối….”

Đường bóng quá mạnh, tay nó không chịu nổi lực của bóng làm bóng vang ra khỏi vạch

-23-23- Hà Linh phán

-Ax, bực thật……… cố lên………3p nữa thôi!

Bây giờ thì miếng băng dán đã hoàn toàn thấm đỏ rồi. Liệu nó có đủ sức để cầm cự những phút còn lại không? Lúc này Duy và Long đã chú ý và hiểu được ý đồ của Thảo Trang

-Chúng ta có nên ngăn trận đấu lại không?- Duy hỏi

-Tay cô ta đang bị thương như vậy nếu như cứ cố gắng thì sẽ gây chấn thương mất- Long thuyết phục hắn bởi hắn đang có ý định sẽ xem hết trận đấu

Không nói không rằng, hắn bước ra sân kéo nó đi trong sự ngạc nhiên của mọi người, đi đến một góc khuất

-Anh làm gì vậy? Thả tôi ra

-Đừng chơi nữa!

-Trại sao chứ? Tôi gần thắng rồi, anh đừng có phá rối

-Cô muốn sau khi kết thúc trận đấu thì đi bó bột luôn à?

-Kệ tôi

-Tại sao cô cứ bướng bỉnh như vậy chứ?- hắn tức giận quát to

-Vì tôi muốn chứng tỏ cho mọi người thấy rằng: tôi không phải là kẻ dễ bị bắt nạt. Tôi sẽ cho họ thấy rằng tôi sẽ chống trả đến cùng

-Chống trả đến cùng cho dù có bị thương sao? Chống trả đến cùng mà ngay cả ý đồ của cô ta cô cũng không biết mà gọi là chống trả đến cùng à? Sao cô lại ngu ngốc như vậy chứ

-Đúng vậy, tôi ngu ngốc vậy đó, không cần anh quan tâm

Nó bỏ đi, quay trở lại trận đấu, thấy nó Thảo Trang lại cười mỉa, nó bắt đầu gét, rất gét nụ cười đó

Trận đấu được tiếp tục

Phải! Nó biết được ý đồ của Thảo Trang. Nhưng nó vẫn đứng trước, bởi chỉ có đứng trước thì nó mới có thể thực hiện được cú đập bóng xuất chúng của mình. Cú đập bóng mà không ai có thể đợ được. Nhưng liệu với cánh tay bị thương thì nó có thể thực hiện được điều đó không?

Vẫn là những đường bóng mạnh có chủ ý nhằm vào nó. Thời gian trôi qua……. chờ thời cơ. Điều chỉnh đường bóng theo hướng mình cần. Còn 1” nữa………

Trái bóng vẫn cứ bay qua bay lại trong sự hồi hộp của mọi người

Thời cơ đến rồi!

Nó dùng hết sức, bật thật cao nhảy lên, dùng hết sức còn lại của cánh tay, đập thật mạnh vào bóng

“Chết rồi, lực không đủ mạnh..”. Ly đỡ được bóng tung qua cho Tuyết. Tuyết phản mạnh, bóng bay với tốc độ cực nhanh, đánh trả bóng. Tay nó lúc này mất cảm giác rồi. Không còn đủ sức để tiếp bóng nữa. Vậy là thua rồi, Không thể được!

Trong lúc bóng đang bay về hướng nó, tay không còn chút sức lực nào để đánh trả nữa. Một nỗi thất vọng trào dâng “Thua rồi!”

-Nhi tránh ra!

Mi từ dưới chạy lên, đẩy nó qua một bên và đập mạnh bóng. Đội Thảo Trang cứ tưởng thắng rồi nên không thủ thế và kết quả là:

-24-23, đội Bảo Nhi thắng- Hà Linh cười tươi đưa đưa ra kết quả cuối cùng

Hú……..hú……… hay quá

Đám đông hú hét, chúc mừng tụi nó. Còn tụi nó thì ôm nhau nhảy tưng tưng vui không tả nổi, thật sự chiến thắng quá bất ngờ.

-Yeah! Thắng rồi, thắng rồi!!!

-Các em đấu hay lắm, haha- ông thầy từ đâu đi tới vỗ tay bôm bốp

-Ơ, thầy……..

Hóa ra là ông thầy đã đứng xem trận đấu từ đầu đến giờ, ổng cũng thấy được ý đồ của Thảo Trang. Nhưng điều làm ổng bất ngờ đó là đội nó lại giành được chiến thắng, bởi đội của Thảo Trang cả 3 đều nằm trong đội bóng của trường.

-Các em chơi rất rất, các em có muốn tham gia vào đội tuyển của trường không?

-Ơ……. Không ạ. Bọn em chỉ định đấu cho vui thôi ạ

Mặc dù tụi nó đã từ chối nhưng ông thầy vẫn cứ lẽo đẽo theo sau thuyết phục, làm cho tụi nó nhức hết cả đầu.

-Thôi được ạ……… tụi em sẽ suy nghĩ lại được chứ ạ!

-Được, được……..

Kết thúc trận đấu thì tụi nó cũng được ông thấy “miễn giảm” cho ngồi chơi luôn. MÀ nếu bây giờ có học thì tụi nó cũng chẳng còn sức đâu mà học nữa. Ngồi ở ghế đá, bọn hắn từ đâu tiến lại

-Mi đấu hay quá- Long chạy đến ngồi ngay bên cạnh Mi

Còn tên Duy thì cũng từ từ đi đến ngồi bên cạnh Lam. Sao tên này thấy Lam mà cứ rụt rè thế nào ấy nhỉ?

Còn hắn thì đưa chai nước ra trước mặt nó

-Làm tốt lắm!

Chỉ một câu cụt ngũn như vậy mà sao nó lại thấy vui vui. Đưa thay cầm lấy chai nước tu một hơi dài, nó mỉm cười

-Hì, tôi đã nói là phải làm được mà. Thấy tôi giỏi không, hehe

-Ừ thì giỏi- nói nhỏ xíu
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
-Thôi, xin thầy về sớm đi, dù gì thì ngồi đây cũng không làm gì- Duy đề nghị

-Ừ, đi, về nhà tắm đã, người như con cú rồi nè

Vậy là chỉ cần một câu nói của hắn, cả đám thoải mái dung dăng dung dẻ đi về. Tên Long rủ luôn Mi, Lam về nhà hắn. “Hai cái tên đáng gét này……. chết rồi….. Mi, Lam sẽ như thế nào nếu biết mình ở cùng bọn hắn đây………Axxxx”

Vì lúc sáng đi xe buýt nên bây giờ không có xe, cả đám lại bắt xe bus về nhà. Buổi chiều nên trên xe cũng hơi đông, nhưng mà vẫn có chỗ ngồi. Nó ngồi cùng Mi, Lam thì lại ngồi cùng Duy.

Thấy 2 anh chàng không có ai ngồi cùng thì cả “tá” con gái ở đâu súm tới vây lại. Nào là xin số điện thoại, hỏi tên, đứng mà cứ ưỡn ẹo. Mi nhìn thấy cảnh đó khó chịu nên cô nàng đứng phắt dậy. Qua nắm tay Long

-Đây là bạn trai tôi, làm ơn đừng có súm lại nữa, được chứ- Mi nói rồi cười tươi

-Tôi không tin, Nếu là bạn trai sao khong ngồi cùng mà ngồi riêng- một cô gái lên tiếng

-Ờ, đúng rồi ha……… chắc nó ngộ nhận đó………- cả đám con gái lại xì xầm. Mi lúng túng quá chưa biết nên nói gì thì Long lại lên tiếng

-Cô ấy nói đúng mà. Cô ấy là bạn gái của tôi, vậy nên cáo lỗi nhé….- Cả hai người nắm tay nhau tìm cái ghế khác ngồi. Vừa ngồi xuống thì cả hai vội buông ngay tay nhau ra, mặt đỏ lừ…..

Để lại hắn với đám con gái…………….



  • Emperor

Chap 36: Anh/cô ấy là người yêu tôi!!

Long và Mi đi khỏi, mấy cô gái liền nhanh nhảu chộp ngay cái ghế trông bên cạnh hắn.

Người kia ngồi xuống thì lại bị người này lôi ra, người này ngồi xuống thì lại bị người kia lôi ra. Lúc này hắn bắt đầu thấy khó chịu, tại sao đám con gái cứ thấy “trai đẹp” là lại tươm tướp như vậy chứ? Tại sao hắn im lặng nhưng vẫn không chịu đi? Bây giờ thì hắn lại ước chi đám con gái đó cứ giống như nó, cứ gét hắn cho xong!

Còn nó lúc này lại khoái chí khi thấy hắn bị đám con gái cấu xé, nhưng lại hỗn độn chút gì đó khó chịu. Cảm xúc cứ rối cả lên, không biết nên vui hay nên giận nữa!!

Ngồi hoang mang với mấy cái cảm xúc, cứ đấu tranh tư tưởng “thấy cảnh đó thì mình phải vui chứ.. haha……….. nhưng con trai gì mà cứ để cho cả đám con gái xúm lại động chạm như vậy chứ?......... nhưng mà hắn bị như vậy thì cũng đáng đời mà……… nhưng sao mấy bà chị lại hám trai như vậy chứ?.........”- điên đầu với mớ suy nghĩ

Bỗng!

“Sao tay mình ấm ấm nhỉ?” Cúi xuống tìm nguyên nhân khiến bàn tay “ngọc ngà” của mình thay đổi nhiệt độ một cách bất thường

“Gì…..gì đây? Sao…..sao lại nắm tay mình? Từ……từ đâu ra vậy chứ?”- Thì ra hung thủ không ai khác chính là hắn

Vì không chịu nổi cái đám đó nữa, hắn quyết định liều mình đứng lên tiến qua chỗ nó, chộp lấy ngay cái tay đang chống trên ghế của nó rồi kéo về phía hắn

-Tôi có người yêu rồi! Cô ấy đây!- nói rồi hắn quay qua nhìn nó cười hiền

Đơ 3s………

“Làm…..Làm gì vậy chứ?”- mặt nó đỏ ửng, tim đập nhanh hơn một nhịp. Không hiểu sao nó lại để im. Bình thường thì có lẽ là hắn đã bị nó đạp rớt xuống ghế và chử-i xối xả rồi. Nhưng……có lẽ…… “say” rồi sao?

-Anh cũng vậy hả?......... có phải không vậy chứ?........ Lần này là em chắc chắn anh đang giả vờ………. Đứng vậy, con nhỏ xấu xí này sao làm bạn gái anh được……..- cả đám cứ lần lượt lên tiếng phản bác

Vốn dĩ nó đã định làm “khúc gỗ” rồi cứ ngồi im cho lành, nhưng mà “cây muốn lặng mà thằng gió nó cứ gây sự” đã vậy! Không làm “gỗ” nữa, làm “bão cát” dập chết cả đám luôn

-Nè! Mấy chị nói đủ chưa? Đúng vậy, anh ta là người yêu tôi. Người ta đã nói là có người yêu rồi mà sao mấy chị cứ mặt dày bám theo vậy? Thử hỏi ra đường có “mấy ai” hám trai như mấy chị? Mà đây lại còn nhỏ tuổi hơn nữa chứ! Còn chị, chị xem lại cái mặt của chị đi, chị noi tôi xấu hả? Mặt của chị thì ít ra cũng cả kí phấn trên đó, xem mặt tôi nè, da trắng mặt láng, không bôi son trét phấn như mấy chị đây. Có thể tôi không đẹp, nhưng ít ra tôi cũng hơn được nhiều “người”. Cho nên mấy người làm ơn có tự trọng một chút đi ha! Tôi chỉ nói ngắn gọn như vậy thôi (ngắn gọn á hả?) mong mấy chị “thấm” dùm tôi. Mà trên xe con nhiều chỗ lắm, cần gì phải dành nhau một chỗ như vậy? Bộ “thiếu hơi” nhau hả? Mà thôi, không nói nữa, tự hiểu đi nhé!

Sau khi xổ một tràng cho hả giận, nó ngồi cười đắc thắng “Gì chứ dám đụng vào Bảo Nhi tôi thì mấy chị chỉ có nước độn thổ, hehe”. Mấy bà chị người thì mặt xanh lè vì xấu hổ và sợ nó, người thì mặt đỏ ơi là đỏ (bớt nóng!!) vì bị một con ranh con….. vạch mặt.

Không ngờ được rằng nó lại tu được một hơi dài như vậy, chử-i xối xả. Mấy bà chị muốn nhào tới cho nó một trận lắm, nhưng mà vì hắn ngồi ngay đó nên đánh ngậm tức bỏ đi.

Còn hắn thì bây giờ vẫn còn đang đơ toàn tập. Hối hận khi vác cái mặt qua ngồi cạnh nó để bây giờ nó đưa nguyên cái “loa phát thanh” vô thẳng tai hắn mà xả. Lỗ tai lùng bùng nhưng sao đầu óc hắn vẫn cứ văng vẳng câu: “Đúng vậy! anh ta là người yêu tôi” Bỗng chốc, hắn lại cười một mình

Nhìn vẻ mặt của hắn, cứ cười rồi mỉm, cười rồi mỉm, chắc là do uống lộn thuốc. Nó quay qua tặng cho hắn một câu nhỏ nhẹ (tại nói lớn sợ mấy bà chị kia nghe chứ không có hiền vậy đâu!!)

-Lợi dụng “nhan sắc” tôi đủ chưa? Cười đủ chưa? Bỏ tay ra!!

-Ờ……..- vội buông tay, mặt hắn lại đỏ như gấc

Mặc dù đã buông tay nó ra nhưng hắn vẫn không quên được câu nói của nó. Còn nó lúc này thì bị lây “bệnh” của hắn rồi hay sao ý, bây giờ nó lại nhớ tới câu nói lúc nãy của hắn: “Tôi có người yêu rồi, cô ấy đây”……. Cứ như vậy, cả hai lại tủm tỉm cười.

Duy và Lam ngồi sau nãy giờ, cả 2 tiếc thay cho mấy bà chị kia, và thấy may mắn khi ngồi cũng nhau chứ không thì đã chịu cảnh tương tự rồi

10” sau

-Hai người, bị gì vậy? Ma nhập hả?- tên Long hươ hươ tay trước mặt nó với hắn- đến nơi rồi, xuống đi, cười hoài……..

-Ờ……..

Cả hai thoát ra khỏi “mộng tưởng”. Bước xuống xe mà vẫn còn lâng lâng

-Oa…… nhà Phong á hả?

Mi, Lam mặc sù sống trong biệt thự không nhỏ, nhưng khi đến nàh hắn thì cũng không khỏi ngạc nhiên bởi cái vẻ “đồ sộ” của nó, cho nên cái hình ảnh của Mi, Lam lúc này như là sao chép hình ảnh của nó lúc mới đến nhà hắn vậy.

Vào nhà, ai về phòng nấy để lo thay đồ

-Khoan đã, còn tụi tôi đâu có đồ đâu mà thay?- Lam sực nhớ ra

-Thì lên phòng của Nhi ấy, 3 người cao ngang nhau mà, Nhi cho 2 người mươn thay cũng được- Duy chỉ tay lên phòng nó

Sao mà lúc này nó gét tên Duy quá!!!! Cái tên dám làm bại lộ chuyện của nó rồi!! Điên thật

-Phòng…… Nhi……MÀY Ở ĐÂY HẢ CON KIA!!!!!- Mi nhìn nó bằng con mắt sắc lẽm

-Hì……Tao……Thôi lên phòng đi rồi nói

Nó lôi nhanh hai con bạn lên phòng, dù trong lòng không biết phải giải thích như thế nào, nhưng không thể đứng trước mặt hai tên kia mà nói được.

-CÁI GÌ???

Sao khi lên phòng và nghe nó giải thích, Mi, Lam như không còn tin vào tai mình nữa, hóa ra lí do của nó là: “Tao tới đây ở vì để thuận tiện cho công việc trong công ty đá quý Diamond” Nó cứ nhắm mắt nhắm mũi nói đại ra cái câu nói của hắn. Nhưng mà càng “hóa ra hơn” khi mà mấy con bạn nó hét không phải vì nó làm trong công ty , mà là vì công ty đá quý Diamond lại là của nhà hắn.

Sau khi hết một loạt thông tin “gây đơ”, hai con bạn nó cũng chịu chui vào wc để tắm rửa thay đồ……..



  • Emperor

Chap 37: Sở thú

Đồ của nó cũng không có gì nhiều, chỉ có quần jean, áo pull,……. và thấy thứ khác. Nói chung là chỉ mang phong cách cá tính. Mi thì có vẻ ưng ý còn Lam thì lại thích mặc váy nên cô nàng không chịu mặc. Tới khi nó buông một câu “Mày không mặc thì lấy đồ cũ mà mặc nhá, sạch dơ gì thì cũng tự chịu đi!!”. Thà mặc đồ của nó còn hơn là mặc đồ dơ

Cô nàng giật ngay mà mặc vào. Mi thì mặc chiếc áo lệch vai cùng một chiếc quần short ngắn. Quần đó là mama mua cho nó, mà nó không thích mấy cái quần ngắn ngắn đó, nên lấy mặc ở nhà cho mát thôi, từ khi chuyển qua nhà hắn thì nó không dám động vào cái quần đó nữa. Mi mở tủ thấy nên chộp ngay. Mặc vào khoe chân dài trắng không tì vết

Còn nó thì vẫn vậy, áo pull quần jean, tóc cột cao. Đơn giản vì nó thích style cá tính chứ không thích mấy kiểu “yểu điệu thục nữ”. Điều đó đối với nó là “NEVER”

Khổ nổi nó không thích mặc váy, nên mama nó không mua, nhiều lần thấy mấy cái váy xinh ơi là xinh, thích ơi là thích nhưng mà mua về thì nó lại bỏ xó nên thôi. Cho nên bây giờ không hề có váy cho Lam. Cô nàng mặc quần jean, áo pull giống nó. Nhưng mái tóc được xỏa xuống kéo hai bên vai.

Cả ba bước xuống nhà làm tim ai xao xuyến.

-Thấy Mi mặc đồ vậy được không?- Mi chạy đến chỗ tên Long đang đứng như trời trồng.

-Ơ……ờ……..đẹp…

Chắc lần đầu tiên chàng Long rung động trước con gái, nên khi thấy Mi mặc đồ có chút hở hang anh chàng lại đỏ mặt. Chứ trước giờ tiếp xúc với con gái nhiều, nói mấy câu làm vừa lòng con gái thì Long đâu thiếu, vậy mà bây giờ lại ngại nói ra một câu khen Mi.

Cô nàng nghe chàng khen khoái chí lắm. Cứ cười cười. Trong khi đó thì Duy tự dưng buộc miệng nói ra một câu mà anh chàng cũng không biết là mình đang nói gì

-Lam dễ thương quá!

-Ơ……Cảm ơn- cô nàng mặt đỏ lựng, chỉ biết buông ra một câu cảm ơn mà lại ngại ơi là ngại

Lúc này thì tên Duy mới tỉnh ra, không ngờ chính mình lại buông ra câu đó, anh chàng cũng đỏ mặt không biết nói gì.

Còn hắn thì muôn thuở cũng vậy, cả đời chẳng biết khen ai bao giờ. Cái hình ảnh của nó lúc này hắn cũng thấy nhiều rồi nên cũng không có cảm xúc gì nhiều. Nó thì cũng không cần ai khen cả, nhưng thấy Mi và Lam được khen thì nó lại muốn nghe hắn nói gì đó. Thật là khó chịu “Con người gì mà chẳng có cảm xúc, cứ như cục đá vậy!!”

-Bây giờ chúng ta đi sở thú đi!!- Nó đề xuất ý kiến

-Xem bạn của cô ở trong đó hả?- một lần nữa, không khen nó được một câu bây giờ lại còn đâm chọt

-Bạn của anh á!!!! Cái đồ đáng gét này, này nào anh không chọc tôi thì anh ăn không ngon hả??

-Thôi! Hai cái người này, Lam thấy được đó. Đi sở thú chơi. Lâu lắm rồi không đi sở thú, không biết có con gì mới không!!

Lam bịt miệng nó lại, kéo đi. Và như vậy, điểm dừng đầu tiên sẽ là sở thú thành phố.

Cái sở thú lớn cực, mà cũng không phải là sở thú. Ở đây là khu bảo tồn động vật quí hiếm với quy mô lớn. Nhiều động vật có nguy cơ bị tuyệt chủng đều được hội về ở đây. Khách tham quan du lịch, cả du khách nước ngoài đến đây rất đông.

Ở đây, chỉ có những con vật nguy hiểm thì mới được nhốt trong những khu vực riêng, còn những con vật vô hại thì được thả cho tự do chạy nhảy. Khu vực đầu tiên mà tụi nó đi qua là khu vực các con vật trên cạn. Ở đây khỉ có, gấu trúc có, hổ trắng có, …….. những con thú quí hiếm đều có mặt ở đây.

Khỉ ở đây đều được thả tự do, con thì đu cây, con thì chạy rong vòng. Nó nhìn mà khoái chí. Nó cứ như là lần đầu được đi sở thú vậy.

Còn hắn thì không xem thú mà……..xem nó. Lúc nó cười khi được chạm vào mấy con thú, lúc nó nhăn mặt khi chưa kịp động vào mà con thù đã bỏ chạy toán loạn……. nhìn nó sao mà dễ thương quá!!! Đôi khi hắn cũng không biết được rằng trái tim mình đang nghĩ gì nữa.

-Áááá………

Tiếng nó hét rần trời. hắn vội quay qua tìm lý do. Trời đất, không biết nó chọc phá mấy con khỉ như thế nào mà bị con khỉ nắm tóc nó kéo. Gỡ mãi không ra. Đã vây còn khỉ lại càng nắm mạnh hơn.

-Cái con khỉ đáng gét kiaaaaa. Thả ra mau….á á á

Tìm đủ mọi cách mà con khỉ cứ như trêu ngươi nó vậy. Nó càng hét con khỉ lại càng khoái chí, cười khẹt khẹt. Mi, Long, Duy, Lam chẳng có ai dám nhào vào kéo con khỉ ra, sợ cũng bị hậu quả giống nó.

Hắn kiếm ở đâu một cái cây. Đi đến gần nó, vừa vung cái cây lên con khỉ đã buông tóc nó ra mà bỏ chạy (hic, bạo lực quá)

Lúc này nó mới thấy biết ơn hắn quá trời! Hắn mà không tới thì chắc con khỉ giật nó hói luôn quá. Sợ chỗ này rồi, cả đám kéo nhau qua khu vực các loài vật trên không.

Chim gì cũng có, tất cả đều được thả bay lượn khắp nơi. Nó muốn bắt một con, nhưng đến gần con nào là con đó lại chạy hết. Tìm đủ mọi cách, dụ dỗ, cho đồ ăn, lén lút bắt từ đằng sau…….. nhưng cho dù cố gắng thế nào thì nó cũng không chộp được.

Vậy mà hắn lại huýt gió một chút, mấy con chim lại đậu xuống trên vai hắn, nhìn thích chết đi được. Vậy mà hắn chẳng chịu cho nó con nào. Nó chạy tới thì hắn lại thả cho bay hết. Bực mình thật!

Mi thì cùng với tên Long nói chuyện rôm rả. Lam với Duy thì lại đi mua thức ăn cho mấy con chim.

-Áááá………..

Lại tiếng hét thất thanh…. Nhưng lần này chủ nhân của tiếng hét đó không phải là nó mà là …….của Mi. Trời đất! Con nhện bự ơi là bự đang bò trên vai Mi. Con nhỏ đang trong tình trạng “chết lâm sàn”. Hét xong đứng như trời trồng, không dám cử động.

Tên Long không biết nên làm gì, bởi vì con nhện này thuộc loài cực độc. Bị nó cắn cho một phát là chỉ có “chuyển hộ khẩu vào nhà xác”. Cả đám đang hoang mang, không biết nên làm gì thì chợt!

Một con chim đại bàng từ đâu xà xuống, chộp ngay con nhện. Phù! May quá, cả đám nhẹ nhõm. Quyết định rút khỏi đây, không dám đi tiếp nữa. Ở đây nguy hiểm quá!

Mặc dù có chút luyến tiếc. Nhưng vụ con khỉ với con nhện thì nó cũng không dám ở đây thêm nữa. Và nó nhận ra một điều là: khỉ không thân thiện như nó tưởng



  • Emperor

Chap 38: Tỏ tình

-Vậy bây giờ đi đâu đây?- Mi chán nản, trong lòng vẫn còn hình ảnh của con nhện “đáng yêu” lúc nãy

-Giờ này…….A, mặt trời sặp lặn rồi, Long biết chỗ này có thể ngắm được mặt trời lặn, đẹp lắm

Long nói rồi không đợi mọi người phản ứng, chạy đi lấy xe. Cả đám vừa yên vị trên ghế thì tên Long đã phóng vút đi

Đến một ngọn đồi cao thật cao, gió thổi vi vu mát rượi, cỏ mọc xanh rờn. Gần 6h rồi, ông mặt trời chuẩn bị “đi ngủ” rồi đây.

Cả đám háo hức chờ ngắm cảnh mặt trời lặn

Kia rồi, hoàng hôn dần buông xuống, màu cam chói lòa lan tỏa khắp nơi. Đẹp thật! chưa bao giờ nó được ngắm cảnh hoàng hôn đẹp như vậy!

Cảm giác thật ấm áp. Mặt trời gần đến độ như có thể chạm vào vậy. Bây giờ trong đầu nó chỉ có hình ảnh mặt trời thôi

Hạnh phúc quá, vui thật! Ước chi cứ được cùng mọi người ngắm cảnh hoàng hôn như vậy. Bất giác, nó nghĩ đến hắn, quay qua lén nhìn biểu hiện trên gương mặt hắn

Trời xui đất khiến thế nào, cả hai đều quay qua, bốn mắt nhìn nhau

Thình thịch! thình thịch!

Tin bắt đầu đập mạnh, cả hai đều bị loạn nhịp, cùng một hành động: cả hai đỏ mặt quay đi.

Thời gian trôi nhanh, mặt trời cuối cùng cũng mất dạng. Mặc dù luyến tiếc nhưng trên đời này thì không có thứ gì là tồn tại mãi mãi được, rảo bước trở về xe.

-Mi à……Long…….muốn…….- Long bỗng nắm tay Mi kéo lại, ngập ngừng

-Sao?

-Ờ……Long…..Mi đi với Long đến chỗ này

Vừa dứt lời, Long kéo Mi đi mà không để Mi kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra. Kéo Mi đến chỗ một cánh đồng cỏ cách đó không xa

Trước mắt Mi hiện giờ là một trái tim thật to được thắp bằng nến dưới đất. Chính giữa là một cái bánh kem lớn. Màu đen của buổi tối càng làm cho ánh nến thêm lung linh.

Mi đang ngỡ ngàng bởi khung cảnh này, Long bước tới cùng với một chiếc hộp trên nay. Nảo trình trệ, ngừng hoạt động, Mi đứng như trời trồng

Tên Long hít một hơi dài rồi tuôn ra một lèo

-Mi à, hôm nay là sinh nhật Mi, Long có điều muốn nói, ngay lần đầu gặp Mi thì Long đã thích Mi rồi, trước đây Long từng nói thích Mi, nhưng bay giờ Long muốn hỏi Mi: Mi làm bạn gái Long nha? (học mấy ngày mới thuộc được như vậy)

-Ơ…..Mi……Sao Long lại biết hôm nay là sinh nhật Mi?

Nó cùng Lam đứng sau cái cây to, nghe Long nói, tụi nó tự đưa tay vỗ trán

“Ax, hôm nay là sinh nhật Mi, vậy mà mình quên mất”

Thật ra thì không phải chỉ có mình nó quên mà ngay cả Lam và bản thân Mi cũng không nhớ được rằng hôm nay là sinh nhật mình.

Tên Long điều tra được và cũng chính là người đưa ra ý kiến đi sở thú, nhân cơ hội đó để tỏ tình và chúc mừng sinh nhật Mi. Nhưng cây nến và bánh kem đã được chuẩn bị từ trước. Bây giờ bị Mi hỏi, anh chàng lại lùng túng không biết trả lời như thế nào.

-Ờ…….Thật ra…….Ờ…….Nhi, Lam nói cho Long biết (nói dối trắng trợn >_<) Mi….Mi có chấp nhận làm bạn cái Long không?

-Ơ……..- Mi mặt đỏ như gấc, cúi xuống nói lí nhí trong miệng- Mi cũng thích Long

Anh chàng như không tin vào tai mình nữa, nhảy cẩn lên vì sung sướng, nhào tới ôm chầm lấy Mi. Một lúc sau mới chịu buông ra rồi đưa cho Mi chiếc hộp.

Mi từ từ mở ra, là một sợi dây chuyền với mặt dây hình ngôi sao đính hạt thủy tinh lấp lánh. Mi lúc này đang hạnh phúc lắm

-Cảm ơn Long

-Long đeo cho Mi nhé

Nhẹ nhàng đeo vào cho Mi, khoảnh khắc này như hai con người được gắn kết, mãi mãi thuộc về nhau.

-Đi thôi, để cho người ta được riệng tư- hắn lôi nó kéo đi sành sạch, nó không muốn tí nào, hiến lắm mới được “xim phim” thực như vậy, hình anh lại sống động, mà hai nhận vật chình ở đây lại là Mi và Long.

Nhưng có muốn cũng không được. Nó thì làm sao đấu lại hắn, ra xe ngồi chờ trong sự tiếc nuối.

Ngay khoảnh khắc nó vừa đi khuất. Long trao Mi một nụ hôn, nụ hôn nhẹ nhưng cũng đủ chứng minh cho tình yêu của hai người

Sao khi tắt nến và cầm theo cái bánh kem. Cả hai nắm tay nhau dung dăng dung dẻ ra xe.

Thấy Mi và Long sao nó thấy gét quá. Nó muốn Mi là của nó, gét tên Long quá đi ,tên Long cướp Mi của nó rồi. Chay lại nói nhỏ với Long, kèm theo lời hăm dọa

-Anh mà đối sử tệ với Mi thì tôi cho anh xuống gặp Diêm Vương sớm, biết chưa!!

-Khỏi cần cô nhắc, tôi biết tự lo cho Mi mà- nói một câu chắc nịch rồi Long cười hạnh phúc

-Được rồi, điểm dừng tiếp theo là đâu?

-RẠP CHIẾU PHIM!!- Duy, Lam đồng thanh, hai người này nãy giờ ngồi bàn với nhau trước rồi

Và trạm kế tiếp của “bến xe ăn chơi” là rạp chiếu phim Star Cinema

Mi cũng có thắc mắc tại sao tụi nó không hỏi nãy giờ Mi đi đâu. Nhưng nghĩ lại thì tụi nó không hỏi thì càng tốt đợ phải giải thích, có biết đâu rằng tụi nó áp dụng câu “trăm nghe không bằng một thấy” nên đã đến xem cận cảnh.



  • Emperor

Chap 39: Star Cinema

-Star Cinema thẳng tiến!!

Đến nơi, nó giành ngay cái nhiệm vụ cao cả đó là đi mua bắp rang và nước ngọt. Nó mua 6 phần bắp nhỏ và 1 phần bắp cỡ bự (của nó 1 bự 1 nhỏ )và mua hẳn 6 phần nước lớn (có gì uống hết của mình thì lấy của người khác uống )

-Cô mua cái gì mà kinh khủng quá vậy?- Duy sửng sốt

-Kệ tôi!!!........ Mà bây giờ xem phim gì vậy?

-Phim đó đó, đang hot!

Nhìn theo hướng tay Duy chỉ

-Ááá…….. xem phim khác đi, tôi không xem phim đó đâu, hic hic

Nó mếu máo nhìn vào tấm áp phích to đùng với cái tựa đề to đùng “SỰ BÁO THÙ CỦA MA NỮ” và kèm theo đó là hình ảnh cảu một người phụ nữ mặc đồ trắng toát đang bò dưới đất, trợn mắt và le cái lưỡi dài (Sợ quá!!!)

-Bọn tôi mua vé rồi, không đổi được đâu!!- Long đưa mấy cái vé lên

-Hic hic, sao mấy anh ác quá vậy chứ? Đã xem phim ma rồi mà còn xem 3D nữa (ặc) Có bị khùng không vậy hả? Thôi xem “Ếch con tìm bạn đi” (phim hoạt hình )

(Mấy phim đó là Sandy chế, đừng có vô google search nha, không có đâu)

-Cô lớn to đầu rồi mà còn xem phim hoạt hình nữa hả? Nhưng mà vé mua rồi, không trả được đâu

-Vậy thôi! Mấy người xem đi, tôi ngồi ở ngoài chờ. Tôi không xem đâu!

Nó vội ôm đống bắp rang bỏ chạy ra hàng ghế chờ, nhìn cái tấm poster thôi mà nó đã sợ muốn xỉu rồi. vậy mà còn bắt nó xem phim nữa. Không bao giờ! không bao giờ nó xem phim đó đâu. Càng nghĩ thì nó lại càng lấy nhiều bắp rang cho vào miệng

Hắn đi tới, nhìn cái mặt đáng thương của nó, hắn lại nhếch môi cười

-Vào xem đi!!

-NEVER!!

-Này! nếu cô không vào thì tôi sẽ đưa mấy cái tin nhắn cho mọi người xem đó (ai không nhớ tin nhắn gì thì xem lại chap 29)

-Kệ, tôi không xem đâu

Thật ra hắn ra đây tìm cách lôi nó vào trong đó không phải vì hắn biết nó sợ nên cố tình ép nó xem mà là vì cả bọn vào trong rồi, để nó ngồi ở ngoài đây một mình, hắn không yên tâm chút nào. Vậy nên hắn buộc phải kéo nó vào trong cho bằng được.

-Cô mà không vào là tôi cho nhà cô “giải tỏa” ngay bây giờ!!!- hắn nói rồi lôi ngay cái điện thoại của mình ra.

-Ê ê……. Đồ ác độc……. Hic hic………. Vào thì vào…….

Dùng hết can đảm, nhận lấy cái kính từ tay người soát vé. Bước vào trong rạp

“Trời đất ơi!! Sao mà tắt đèn tối thui vầy nè!!! Ai đó làm ơn, bật đèn giúp tôi với! Hic”

Nó đau lòng nhìn cảnh vật xung quanh, càng đau lòng hơn khi mà bọn hắn mua cái ghế ngay sát màn hình và ngay chính giữa.

Bô phim chỉ mới bắt đầu thôi mà đã nghe tiếng nhạc rùng rợn rồi. Hichic, làm sao mà nó dám xem tiếp đây

Phim với nội dung như sau:

“Một cô nữ sinh trung học gia đình giàu có, bị bắt cóc. Sau khi đòi được tiền chuộc vì cô đã thấy mặt bọn chúng nên bọn chúng quyết định sẽ thủ tiêu bịt đầu mối. Mặc cho cô van nài, chúng thả cô xuống vực thẳm. Chết với nỗi uất ức trong lòng, cô trở về tìm bọn chúng để trả thù một cách khốc liệt và tàn bạo nhất. Người thì bị phanh thay, người thì bị đau đớn cho đến chết……”

Bộ phim như vậy là đã kinh khủng lắm rồi vậy mà ông đạo diễn ác độc còn làm thêm những lúc con ma xuất hiện là kèm theo một tiếng đùng làm tim nó như muốn rớt ra ngoài.

Con ma xuất hiện mọi nơi, xuất hiện bất chợt sau lưng, chầm chậm chui ra từ gầm giường. Kéo chân người ngồi trên ghế

Ôi sợ chết mất!!!! Nó còn k dám đeo kính vào, vậy mà vẫn sợ kinh khủng. Nó sợ con ma sẽ kéo chân nó

Phải làm gì đây chứ!! Không lẽ đổ hết bắp ra rồi lấy cái hộp đội lên đầu giống trong phim sao? (phim Mr Bean) Ax, sao có thể làm vậy được chứ.

Đưa hai chân để hẳn luôn trên ghế, nhắm mắt, bịt tai……… nhưng vẫn không tác dụng. Dàn loa ở đây to kinh khủng, không thể nào ngăn chặn cái âm thanh đó không xâm nhập vào tai nó được.

Cứ mỗi lần nghe tiếng hét, nó lại tò mò mở mắt ra và hậu quả là nguyên cái mặt con ma đập vào màn hình bự ơi là bự

Nó hét lên, rồi vô thức quay qua ôm cánh tay hắn, nó ôm chặt cánh tay hắn cứ như người sắp chết đuối ôm chặt chiếc phao vậy. Nó cần tìm một chỗ dựa, một chỗ làm cho nó thấy an toàn.

Hắn hơi bất ngờ khi nó ôm tay hắn mà rúc đầu vào. Định đẩy nó ra nhưng sao cứ như có một thế lực vô hình nào đó ngăn tay hắn lại, không thể đẩy nó ra được. Hắn cảm nhận được bây giờ người nó đang run bần bật

Nhìn cái dáng nó lúc này sao mà mắc cười quá. Hai chân thì cho lên ghế, đầu thì ụp vào cánh tay hắn ôm cứng ngắt.

Chết rồi! Cơn đau, cơn đau lại ập đến , làm sao đây, đau quá! Nhói quá! Nó báu chặt vào tay hắn, kìm nén cơn đau. Mồ hôi bắt đầu túa ra khắp người

Vừa đau lại vừa sợ. Nó cố gắng chịu đựng.

Nó báu vào tay hắn làm hắn đau điếng, kéo tay nó ra, nhìn mặt nó mồ hôi nhễ nhại, rồi chợt! Một giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi.



  • Emperor

Chap 40 : Sự cố hay sắp đặt?

Nó khóc, hắn không nghĩ là nó lại sợ đến độ bật khóc như vậy, lay người nó, hắn bắt đầu lo lắng

-Đầu heo, đầu heo, cô sao vậy?

Nó không trả lời, hắn chỉ thấy nó lấy tay ôm ngực, mặt tái đi

-Này, cô bị gì vậy? Nói gì đi chứ?

-Tôi….. cho tôi….ra khỏi đây- nó khó nhọc nói, bây giờ nó đang cảm thấy khó thở. Nó cần một nơi thoáng mát hơn để thở, nếu ở đây lâu thêm nữa thì sợ rằng nó sẽ ngất vì ngộp mất

Hắn bế xốc nó lên nhưng nó lại vùng vậy, nó không muốn hắn bế nó ở nơi đông người như vậy

-Đừng……. thả tôi xuống……. đỡ tôi ra ngoài là được

Nghe lời, hắn thả nó xuống, rồi đỡ nó ra ngoài. Bốn người kia thấy vậy cũng đi theo. Tên Duy thì có phần hơi tức tối vì mới “lợi dụng” được có chút xíu à

Đỡ nó ngồi xuống ở hàng ghế chờ, không khí thoáng mát hơn, nó bắt đầu thở đều lại, tim cũng không còn nhói nữa, may là không ngất. Lúc này mọi người đều lo cho nó

-Mày bị sao vậy?- Lam ngồi xuống cạnh nó, lấy giấy lau mồ hôi còn động lại trên trán

-Ờ……. Không sao, chắc là do sợ quá, hì…….

Cười cho qua chuyện, không thể để cho mọi người biết căn bệnh của nó. Nhìn mọi người lo lắng, sao mà nó cảm thấy có lỗi quá

-Xin lỗi, vì tôi mà mọi người……..

-Có gì đâu, tao cũng sợ muốn chết, nhờ mày mà được ra rồi!- Lam cắt ngang lời nó, nhe răng cười.

Nhìn biểu hiện của nó, và sắc mặt nó lúc đó, hắn không nghĩ chỉ đơn thuần là nó sợ, phải chăng nó đang giấu chuyện gì sao!!

-Hay bây giờ tụi mình đi ăn kem đi!!!!- Tên Long từ đâu nhào lên phát biểu

-Ok!!!!

Gì chứ kem là nó khoái nhất trên đời!

Đến cửa hàng kem Ý lớn và nổi tiếng nhất ở thành phố, tụi nó “xông” vào bắt đầu một “thực trường”

-Mọi người ăn gì để tôi kêu luôn!!

-Dâu, chocolate, cà phê, vani, gì cũng được- Mi, Lam, Duy, Long và hắn lần lượt lên tiếng.

Nó nhìn chị phục vụ cười thật tươi rồi hít một hơi thật dài

-Chị cho em 1 dâu, 5 chocolate, 1 cà phê, 4 vani mỗi ly 3 viên, 3 kem đặt biệt và kèm theo là 6 phần nước lớn……

Chị phục vụ viết lia lịa, đến choáng khi nghe nó nói.

-Này, ở đây có 6 người thôi à!!! Cô làm gì kêu lắm quá vậy- tên Long vội lên tiếng ngăn cái miệng nó lại

-Long không biết rồi! Món gì thì nó còn bỏ qua chứ kem thì nó ăn cả ngày không biết chán- Nhi giải thích cho Long thật tường tận và chi tiết về cái dạ dày không đáy của nó

Lại một lần nữa, tên Long khóc trong lòng, tự trách mình sao lại nghĩ ra cái ý tưởng ngu ngốc như vậy chứ. Dẫn nó đi ăn một lần thôi là lại bị thâm hụt “ngân sách”.

Nó ăn ngon lành! Chưa thây ai như nó, người ta ăn một muỗng thôi là đã buốt tới óc. Vậy mà nó lại múc muỗng nào muỗng nấy to đùng. Có muỗng nó còn cho nguyên 1 viên kem vào miệng. Phải nói cái quán nào mà được tiếp nó thì cứ như là hôm đó đóng cửa sớm do hết đồ để bán.

Sau một ngày ăn chơi no nê, vừa về đến nhà nó đã nằm vật ra ngáy khò khò.

6h15 sáng

Vẫn tiếp tục đi xe bus, kì này bọn hắn quyết định đi theo nó công khai chứ không lén lút như lần trước nữa. Mặc cho nó cấu xé, chử-i rủa, ngăn cản thế nào thì mấy tên đó vẫn lì lợm bám theo. Vì đại sự (sợ trễ giờ) nên nó quyết định mặc kệ

Cũng may là buổi sáng nên không có nhiều người, mà có thì hầu như ai cũng gật gà gật gù hết cho nên tình trạng như lần trước không bị tái diễn. Chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nó thoải mái thả hồn theo cảnh, hắn từ đâu nhảy lên ngồi cạnh nó, đang ngồi thì thấy ai đó động chạm, cứ tưởng lại có thằng điên nào cầm dao dí vào người nó một lần nữa. Định quay qua hất cho một trỏ thì hắn bị hắn chụp tay nó lại

-Này đồ điên, anh lên đây làm gì?

-Tôi thích!!!

-Bộ anh bị khùng hả? Hôm nay đâu có bà chị nào đâu!! Mà cho dù có thì tôi cũng không giúp anh lần nữa đâu, đừng có hòng mà lợi dung “nhan sắc” của tôi một lần nữa. BIẾT CHƯA!!!!

-Lợi dụng nhan sắc cô??? Đang ăn dưa bở hả?

-Ax, đồ điên!!!!

Cuộc nói chuyện của nó và hắn dài lắm là như vậy, chỉ có cãi nhau và cãi nhau…. cho tới khi đến trường….vẫn còn cãi

Giờ ra chơi

Nó vội cầm mấy quyển sách lần trước trả cho thư viện. Tin được không, chỉ mới 2 ngày mà nó đã “tu” hết 3 quyển sách dày cộm rồi đấy!!

Vừa bước ra đến cửa thì Ly từ đâu chờ sẵn ngay đó, nhìn nó không chớp mắt, một cái nhìn không hề có thiện cảm

-Bạn xuống thư viện phải không? Trả dùm mình quyển sách!!- Ly nói rồi quăng cuốn sách lên trên mấy quyển sách nó đang cầm.

Lạ thật!!! Bình thường là mày-tao, bây giờ thì là bạn-mình. Nhưng nó chẳng mấy để tâm, đi xuống cất lại mấy quyển sách vào chỗ cũ. Sẵn tiện tìm thêm mấy quyển sách khác. Đang lò mò tìm thì bỗng một tiếng lẹt kẹt vang lên đâu đó.

Không xong rồi!!! cả cái kệ sách sắp ngã. Hoảng quá nó chỉ biết đưa tay lên che đầu, nhắm tịt mắt lại chờ đợi một cú trời giáng

-CẨN THẬN!!!

RẦM…. RẦM

Cả kệ sách đổ ập xuống



  • Emperor

Chap 41: Đi chơi

Bây giờ thì nó đang nằm sải lai dưới đất. Mắt vẫn nhắm tịt vì chưa hết hoảng, hình như trước lúc “gặp nạn” nó có nghe tiếng ai đó, có phải là giọng của hắn không, nhưng cứ lạ lạ, hình như là không phải!!

Từ từ mở mắt, một người con trai đang chắn bên trên cho nó. Vậy là không phải hắn! Nó đưa tay lay lay

-Bạn ơi….. bạn không sao chứ?

-Ờ…….không sao! Nhi có sao không?- người đó vừa nói vừa đứng lên, đưa tay đỡ nó dậy

-Bạn là………?

-Mình là Lâm, người lần trước va vào bạn í, nhớ không?

Nó cố lục lại trí nhớ của mình, ôi cái trí nhớ ngắn hạn, việc học với việc ăn thì nhớ dai còn việc bình thường thì chẳng thèm nhét vào não. Lâm nào nhỉ (mới cách có mấy chap mà quên rồi hả????)

-À nhớ rồi!!...... Lâm 11A3 phải không? Lâm có sao không? (hỏi rồi, trả lời rồi, bây giờ hỏi nữa)

-Không sao! Còn Nhi?

-À! Không sao…… Cảm ơn Lâm nhé, nếu không có Lâm thì……..

-Không có gì

Cười gượng, nó chẳng biết phải nói gì tiếp nữa. Nếu như Lâm là người gây hấn với nó thì nó sẽ sẵn sàng dành cả ngày để cãi nhau với Lâm mà không biết mệt. Còn bây giờ….. nói sao nhỉ? Ngại chăng.

Thầm rủa cái đứa nào hay cái thứ gì hay cái gì gì đó làm cho cái tủ sách bị ngã, thề rằng nếu biết đứa nào làm chuyện đó thì nó sẽ phanh ra trăm mảnh, còn nếu không phải người làm mà cái tủ tự ngã thì nó sẽ nguyền rủa cái kẻ đã làm ra cái tủ kém chất lượng như vậy để cho bây giờ nó phải lâm vào tình trạng không biết nói gì

-Chiều nay Nhi có rãnh không?- Lâm lên tiếng làm nó giật mình thoát ra khỏi mấy cái suy nghĩ nhãm nhí của riêng mình.

-Hả….. Ờ, rãnh, Lâm hỏi có gì không?

-Ờ…… chiều nay…… Nhi…… đi chơi với Lâm được không?

-Ờ….. Được thôi!- nó vốn định không đồng ý, nhưng nghĩ lại thì Lâm đã cứu nó, không thể từ chối một cách phũ phàng như vậy được, dù sao thì làm như vậy coi như là trả ơn vậy!!

-Vậy nhé, ra về gặp nhau ở cổng sau nha!- Lâm mừng rỡ

-Ơ, sao không gặp ở cổng trước?

-Ờ, đi cổng sau cho nhanh ý mà ^__^

-Ừ, vậy nhé!

Chào Lâm rồi nó trở về lớp, chỉ tại cái tủ sách đáng gét mà nó không mượn được quyển sách nào, lại tốn hết cả giờ ra chơi.

Vừa vào lớp đã gặp cái bản mặt khó ưa của hắn, thế nào cũng lại tiếp tục cãi nhau một trận nữa cho xem. Ngồi vào bàn xem như không có sự tồn tại của hắn, cố gắng làm lơ để khỏi phải tốn hơi gây sự, ấy vậy mà không được.

-Đầu heo ngu ngốc cô vừa đi làm chuyện mờ ám gì đó?

Đấy, như nó nghĩ, biết thế nào hắn cũng gây sự, nhưng vẫn không nhịn được, phải đá đểu lại hắn vài câu thì mới hả dạ mà.

-Bộ anh đi theo rình hay sao mà biết tôi làm chuyện mờ ám, xem ra thì anh cũng chẳng có tốt đẹp gì đâu nhỉ!!!

-Tôi không cần rình! Chỉ cần nhìn cái mặt của cô thôi là tôi thấy hiện lên 2 chữ “mờ- ám” rồi!!

-Mặt tôi có chữ à!! Vậy thì anh nên đi khám mắt đi, không chừng bị loạn rồi đó! À không, mà có khi là vừa cận, vừa viễn, vừa loạn, vừa lé cũng nên…..

-Cô………

-Cô vào lớp kìa- Duy cắt ngang câu nói của hắn

Lần nào cũng vậy, phải Duy, Lam, Mi hay Long gì đó cắt ngang, còn không là nó với hắn có thể “đá” nhau tới sáng. Ngày nào mà không cải nhau là ăn không ngon, ngủ không yên

Không thèm nói chuyện với hắn nữa, ra về nó cũng cất nhanh tập vở rồi phóng trước luôn, mắc công ở lại lại tốn thêm nước bọt để đấu võ mồm với hắn

Xuống cổng sau trường, đã thấy Lâm đứng cạnh chiếc Air Black đợi nó từ lúc nào. Vội tiến lại. Nhìn thấy nó, Lâm mỉm cười, ngồi lên xe rồi đưa cái mũ bảo hiểm cho nó.

Không nói gì, nhận lấy cái mũ từ tay Lâm rồi đội lên, nhảy lên xe yên vị.

-Lâm định đi đâu vậy?- nó hỏi

-Đi rồi sẽ biết!!

Lại câu nói đó, lạ nhỉ? mỗi lần nó hỏi đi đâu thì cứ một câu “Đi rồi sẽ biết”. Nghe câu nói đó thì nó lại nhớ đến Quân, vắng Quân nó lại thấy buồn buồn. Nhưng Quân sắp về rồi, bây giờ lại sắp được đi chơi thì lại thấy vui vui (bà này sao mà tùm lum quá)

Vừa đi được vài phút thì điện thoại nó lại rung liên hồi. Là hắn gọi, mặt dù cay cú lắm, nhưng nó vẫn bắt máy. Vừa áp điện thoại vào tay thì nó đã tức mà máu muốn dồn lên tới não

-Cô chết ở đâu rồi vậy!!!

Đấy, cái con người mà mở miệng ra là không có nói được câu nào tốt đẹp cả.

-Tôi đi chơi rồi, vậy đi!!!!

Cúp máy, ngắn gọn, mà súc tích…….. Điện thoại lại rung, nó bắt đầu cái màn chửi rủa trong lòng, cái tên chết tiệt cứ thích phá đám.

-Gì nữa?

-Cô đi với ai vậy?

-Hỏi làm gì?

-Mi, Lam ở đây, mà đầu heo cô ngoài Mi, Lam ra thì còn ai là bạn nữa!! Đi với ai?

-Anh đang tra hỏi tù nhân đó hả? Tôi đi với ai kệ tôi!

Cúp máy cái cụp, điên tiết, nó tắt nguồn điện thoại luôn, vậy là yên thân không sợ bị hắn phá nữa. Nhưng nó nào biết, chỉ vì nó tắt máy mà hắn muốn điên lên được. Gọi tới thì cứ tò te tí…. rồi “thuê bao quí khách vừa gọi…….” Cứ như vậy, nghe giọng của cái bà đó mà hắn muốn bóp cổ cho chết quách đi.

Lâm chở nó đi chơi khắp thành phố, đi nhiều nơi, nhiều cảnh đẹp lắm, nó ít khi đi chơi và những nơi Lâm đưa đi cũng là những nơi mà lần đầu nó tới.

Đến một công viên lớn nơi mà các cặp tình nhân hay lui tới. Nó cảm thấy hơi…… kì. Dù sao kì nơi đây cũng dành cho các cặp tình nhân mà nó với Lâm có là gì đâu. Càng thấy kì hơn khi mà Lâm lại thuê một chiếc xe đạp đôi rồi bắt nó đi cùng…..



  • Emperor

Chap 42: Lại tỏ tình

Dù cho nó có từ chối cỡ nào thì Lâm vẫn ép nó đi cho bằng được, nhất quyết không chịu, cho dù Lâm có ép cỡ nào

-Đi đi Nhi, một chút thôi

-Thôi! Không đi đâu, không thích mà!!!

-Một chút thôi….. Hay 1 vòng thôi, đi mà!!

Lâm cứ mè nheo, nó chán nản, đành gật đầu vậy, xong 1 vòng là được rồi, cái công viên này cũng không lớn lắm. Thế là ngồi lên xe. Lâm chở nó đi, không khí ở đây trong lành, thoáng mát làm cho nó thấy dễ chịu hẳn. Nhưng điều đó lại bị đứt quãng khi mà nó lại nghe người khác chỉ vào nó và Lâm và khen đẹp đôi.

Nó không thích điều đó chút nào, nhớ lại những lúc đi cùng hắn, nó chỉ nghe toàn những câu như là “Đĩa mà đòi đeo chân hạc” ….. “hám trai”………. Toàn những câu khó nghe. Có ai nói nó với hắn đẹp đôi bao giờ đâu. Tự dưng nó lại thấy buồn “Mình điên rồi, tại sao lại buồn chứ, đồ đáng gét đó chẳng xứng với mình”. Cứ suy nghĩ mà nó không hề để ý rằng Lâm chở nó đi hết một vòng rồi và đang bắt đầu vòng thứ 2

Lúc này tại nhà, hắn vẫn đang rất điên tiết vì nó dám tắt điện thoại và lờ hắn đi. Hắn nhớ lại chuyện ở rạp chiếu phim và đã cho người điều tra xem cái hôm nó nói đi xe bus nhưng rồi lại nghỉ học để đi đâu, nhưng mãi đến bây giờ vẫn chưa thấy báo cáo gì từ người đó cả. Rút chiếc điện thoại ra và gọi

Tút………..tút………………

-Chuyện tôi nhờ ông đã làm đến đâu rồi?

-Thưa cậu, tôi đã điều tra, nhưng sáng hôm đó, cô ấy không đi xe bus, không hề có manh mối gì cả, tôi vẫn chưa điều tra ra được, hỏi người dân ở đó thì người ta nói là không nhớ vì cách đây cũng lâu rồi!!!

-Thôi được rồi, ngưng điều tra đi

Kết thúc cuộc đối thoại, hắn bắt đầu nghi ngờ không biết là nó đã đi đâu, hắn tin chắc rằng nó đang giấu hắn điều gì đó. Điện thoại lại rung lên liên hồi, giật mình, hắn cứ nghĩ là nó, nhìn ngay vào màng hình, thở dài…… thì ra là Tuấn (người luôn thông báo những việc cần giải quyết cho hắn ở trường)

-Gì vậy?

-Hội trưởng, giờ ra chơi có rắc rối ở thư viện!

-Sao giờ mới nói? Chuyện gì?

-Dạ, là Ly và Tuyết cùng lớp của hội trưởng đã xô ngã kệ sách, vì lo dọn dẹp đống bừa bãi nên em quên báo cho hội trưởng.

-Có ai bị thương không?

-Theo camera cho thấy thì không ai bị thương cả.

-Xử như bình thường.

Cúp máy, hắn vẫn luôn lạnh lùng như vậy. Ly và Tuyết đã phạm vào tội phá hoại của công. Theo luật thì sẽ bị xử đuổi học ba ngày và phải vào trường lao động, hoặc là nghỉ học. Ly và Tuyết không hề biết rằng trong thư viện có camera theo dõi nên định hại nó, không ngờ lại có người xông ra cứu nó và cũng không biết rằng mình đã bị phát hiện.

Bây giờ nó và Lâm đang yên vị trong quán chè mà Lâm nói rằng rất nổi tiếng. Đúng là đông thật, người ta đền đây đầy ngẹt cả quán.

-Lâm định đãi Nhi thật đó hả?- Nó hỏi lại một câu cho chắc chắn

-Ừ, Lâm mời Nhi mà!

-Vậy thì Nhi không khách sáo nhé!!- nó cười tít mắt, chẳng cần giữ xỉ diện trước mặt ai cả, nó chỉ biết là làm như thế nào để lấp đầy được cái dạ dày của nó là thấy vui rồi. Và cứ thế phát huy “tài năng” của mình, nó gọi lia lia

Lâm không thể tin là nó lại ăn được nhiều như vậy, khẽ lắc đầu nhìn nó ăn một cách đầy hứng thú.

Sau khi “tàn phá” gần hết số lượng chè trong quán, Lâm chở nó về nhà. Tất nhiên là nó không để cho Lâm chở tới tận nhà. Chỉ kêu Lâm chở đến gần đó thôi. Xuống xe, chào Lâm rồi nó bước đi về.

-Nhi này……- Lâm kêu nó lại

-Sao?

-Lâm có chuyện này muốn nói với Nhi!

-Chuyện gì vậy?

-Lâm…….Lâm……Lâm thích Nhi- anh chàng lắp bắp cứ y hệt như cảnh Long đang tỏ tình với Mi, chỉ khác ở đây người được tỏ tình là nó

Nó bối rối lắm, thật ra thì nó không hề thích Lâm, nó chỉ xem Lâm như một người bạn thôi, nó không nghĩ rằng chỉ gặp nhau một, hai lần mà Lâm lại nói thích nó. Tiếng sát ái tình chăng. Nhưng dù sao thì chuyện này không thể để kéo dài được, phải nói rõ với Lâm thôi.

-Lâm à….. Thật ra thì….. Nhi chỉ xem Lâm như một người bạn thôi. Bây giờ Nhi muốn tập trung vào học, Nhi vẫn chưa nghĩ tới mấy chuyện này. Chúng ta có thể tiếp tục là bạn được không?

-Nhi không cần suy nghĩ sao?

-Ừ, Nhi nghĩ như vậy là tốt nhất. Được không!

-Nhưng Lâm yêu Nhi mà

-Nhi xin lỗi, thôi Lâm về đi, tối rồi!!
Rồi nó quay đầu bước đi, nếu cứ tiếp tục đứng đây thì chỉ thêm khó xử mà thôi. Lâm không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đầu xe. Nó đứng trước của nhìn vào, hắn đang xem tivi. Quyết định, mở cửa thật nhẹ rồi phóng vù lên lầu. Nếu bị hắn chặn lại thì thế nào cũng hỏi đi đâu, đi với ai và……. bla.. bla…

Vụt………. Phi ngay vào phòng. Đóng xầm cửa, khóa chốt, vậy là được yên thân. Nó cười thỏa mãn.

Thật ra là hắn biết rằng nó về nhưng vẫn giả vờ ngồi xem tivi đó thôi. Vì khi mà nó mở cổng lớn thì trong nhà sẽ nhận được tín hiệu và hắn biết ngay từ lúc đó, chỉ là hắn giả vờ không thèm quan tâm đó thôi.

Một ngày nữa lại trôi qua. Tiếp tục đến lớp như mọi ngày. Nó băng khoăng không biết là Lâm có vì chuyện đó mà không gặp nó nữa không. Mới vừa nghỉ tới Lâm thì Lâm lại xuất hiện

-Ra về Mi có thể gặp Lâm ở trước cửa phòng thí nghiệm khu B không.

-Ừ, được.

Chỉ chờ nó nói như vậy thôi, Lâm quay lưng bỏ đi. Lạ thật! Lâm chỉ toàn xuất hiện những lúc không có hắn. Vô tình chăng?



  • Emperor

Chap 43: Hôn, hôn và hôn

Sao vậy nhỉ? Cả ngày hôm nay hắn chẳng nói gì cả. Không lẽ vì bị nó cho ăn bánh bơ ngày hôm qua lên giờ giận luôn rồi hả? Chán thật!

Lam với Duy thì cứ như vậy, suốt ngày nhìn nhau rồi lại quay đi. Còn Mi và Long thì cứ cười cười nói nói, trong giờ học mà nó còn thấy Mi nhắn tin nữa cơ. Không lẽ ngồi cách nhau có hai bàn mà lại nhớ tới vậy sao.

Nhiều khi nó thấy sao mà phung phí quá. Có gì thì cứ viết giấy đi rồi nó đồng ý làm người đưa thư cho, lấy giá rẻ thôi cũng được (tính toán gúm ~_~!). Nhìn Mi, Long và nó suy ra được một điều rằng, tình yêu gây tốn kém về kinh tế. Đó là một mình chứng hùng hồn chứng minh cho việc KHÔNG NÊN YÊU!!

Ra về nó lại phóng sớm. Lần này thì hắn không thèm để ý nữa.

Đến nơi mà Lâm đã hẹn. Thấy Lâm đứng trước cửa phòng thí nghiệm, nó vội tiến lại.

-Lâm kêu Nhi ra đây có gì không?

Lâm chợt quay qua, hai tay đặt lên vai nó, nhìn nó khẩn thiết.

-Nhi có thể suy nghĩ lại được không? Lâm thật sự rất thích Nhi mà!

Lại câu đó, nó thật sự không biết nói gì, Lâm chỉ là một người bạn, không hơn không kém. Nó thật sự không muốn mất người bạn này, nhưng vẫn phải dứt khoát thôi

-Xin lỗi Lâm, nhưng Nhi đã nói rồi, thật sự thì Nhi chỉ coi Lâm như một người bạn thôi. Xin lỗi!

Dứt câu, nó quay lưng bước đi nhưng Lâm lại nắm tay nó kéo mạnh lại. Lâm ghì hai tay nó vào tường. Lúc này nó bắt đầu hoảng, Lâm đang muốn làm gì vậy chứ. Nó chưa kịp nghĩ ra nên làm gì tiếp theo thì đã Lâm nói. À không, Lâm hét:

-Nhi phải là của Lâm, là của Lâm thôi, Lâm yêu Nhi

-Lâm hãy suy nghĩ kĩ lại đi. Lâm phải bình tĩnh, đừng như vậy mà- nó cố gắng giật tay khỏi Lâm. Nhưng Lâm mạnh quá, cứ như phải nói là ngang ngửa hắn, nó không tài nào giật ra được, tìm cách trấn an Lâm

-Nhi nói đi, Nhi yêu Lâm phải không, Nhi là của Lâm đúng không? Nhi nói đi

-Không, Nhi đã nói rồi, Nhi là Nhi, Nhi không là của ai hết

Nó đang hoảng loạn, trong tình cảnh này, trên phim người con trai chỉ có thể làm một chuyện mà không hề suy nghĩ, nó không muốn, nó không muốn như vậy. Nhưng mọi thứ không bao giờ như ý nó muốn. Lâm cúi xuống hôn nó, quay mặt tránh đi nhưng không được.

Tìm mọi cách vùng vẫy, vô ích, nó không thể đẩy Lâm ra, không! Nụ hôn đầu của nó, làm sao có thể như vậy được chứ? Nó càng vùng vẫy, Lâm càng ghì mạnh. Nó như điên lên được, Lâm cưỡng hôn nó, bắt đầu đưa lưỡi vào miệng nó. Không được, không được! Nó khóc, nó lại khóc rồi, nó không thể làm cho Lâm dừng lại được. Phải làm gì đây.

Bốp!!!

Lâm ăn một cú đấm trời giáng, ngã nhào ra đất. Là hắn!! Nó sợ hãi chạy ra sau lưng hắn. Mắt hắn đỏ lòm hằn lên những tia lửa giận nhìn Lâm, hắn thật sự muốn điên lên được khi thấy cảnh đó.

-Tôi đã cảnh cáo cậu không được đụng đến cô ta rồi mà, tại sao cậu ngoan cố như vậy? Muốn chọc tức tôi sao?- Hắn nắm cổ áo Lâm, kéo xốc lên

-Sao! Thấy cảnh đó vui chứ?- Lâm cười, một nụ cười đầy vẻ mỉa mai và đểu cáng. Nó gét, rất gét nụ cười đó, tại sao Lâm lại trở nên như vậy chứ.

Nó chỉ đứng chết trân nhìn Lâm bị hắn giáng thêm một đấm sau câu nói đó. Thật sự thì nó cũng chẳng nghe 2 người đó nói gì nữa. Nó chỉ biết khóc rồi đứng nhìn Lâm đầy căm phẫn. Tại sao Lâm lại đối sử với nó như vậy?

Rồi hắn lại nắm tay nó lôi đi từ lúc nào nó cũng chẳng để ý. Chỉ biết là nước mắt cứ như vậy trào ra thôi. Ra khỏi trường, nó vẫn khóc (khóc hoài vậy trời). Thả tay nó ra hắn nhìn nó, hắn vẫn còn tức giận cho cái sự ngu ngốc của nó. Nếu như nó chịu nói cho nó biết rằng người đó là Lâm thì hắn đã không cho nó đi cùng Lâm rồi.

Cả 2 bước đi, để lại Lâm đứng nhìn theo, nở nụ cười đầy ẩn ý. “Hãy chờ đi, trò vui vẫn còn dài”

Nếu như lúc đó hắn không cảm thấy khó chịu trong người, hắn không cảm thấy lo lắng, không chạy đi tìm nó thì lúc đó không biết Lâm sẽ làm gì nó tiếp theo. Lúc thấy cảnh Lâm đang hôn nó tim hắn nhói lên như bị ai bóp chặt.

-Khóc đủ chưa? Sao lại phải khóc?- hắn quát

Giật mình. Nó càng khóc to hơn, tại sao lại không cho nó khóc chứ. Nụ hôn đầu đời của nó, nụ hôn mà nó từng mơ sẽ trao người mình yêu bên bờ biển đầy lãng mạn. Bây giờ thì lại vỡ ra như vầy, không lãng mạn mà lại còn bị cưỡng ép. Không tức mới lạ

-Huhu………. Nụ hôn đầu tiên của tôi……….. Oaoaoaoa……

-Khóc gì? Ai bảo cô ngu ngốc làm gì?

-Anh nói ai ngu ngốc…… huhuhu……… anh thử bị mất nụ hôn đầu tiên đi xem xem có tức mà khóc không…. huhu…….

Nó vừa dứt lời, lấy hai tay áp vào má nó, kéo nó lại. Tin được không? Hắn dám hôn nó. Nó trợn tròn mắt, người ta hôn nhau toàn nhắm mắt, ấy vậy mà mắt nó lại mở to hết cỡ. Nín khóc luôn, người nó cứng đơ, tim đập loạn xạ.

Bỏ nó ra, nhìn mặt nó lúc này trông ngố đến sợ, khẽ mỉm cười hắn nói

-Mất nụ hôn đầu tiên rồi. Tôi có khóc đâu!!

Nó vẫn đứng im như trời trồng, mắt vẫn nhìn về một điểm, tim vẫn nhảy loạn xạ. Đơ!

-Này, bị gì vậy?- Hắn lay vai nó

-Ức……. ức……….ức……..- nó nấc cục liên hồi

Nhìn nó giật giật, mặt thì đơ ra, trông chẳng khác nào người trên trời mới rớt xuống. Hắn chỉ biết cười, nó không giận, không phản đối như lúc nãy đối với Lâm. Không biết nó có thích hắn không nhỉ. Nhưng hắn thì thích nó mất rồi!!

Nắm tay nó lôi đi, nó vẫn không ngừng nấc cục. Về tới nhà, nó vẫn cứ lơ ngơ như vậy, vẫn nấc cục không ngừng.

Mở cửa, đẩy nó ngồi xuống chiếc ghế salong. Duy, Long cũng đang ngồi xem tivi, thấy cái đứa nào hắn mới “lượm” về, nhìn mặt ngơ ngơ ngáo ngáo, không phải nó. Tên Long cứ hết đưa tay huơ huơ trước mặt nó, rồi lại vỗ tay bôm bốp, vậy mà nó vẫn ngồi đơ như trời trồng.

Hắn từ dưới bếp đi lên, trên tay cầm theo một ly nước đầy

-Mày làm gì mà cô ta cứ đơ như cây cơ vậy?- Duy nhìn hắn mặt gian gian

-Ai biết đâu, thấy cô ta đứng ngoài đường nên lôi về. Từ lúc đó tới giờ cứ như vậy thôi- hắn bịa ra một lí do.

Đưa ly nước cho nó, cầm ly nước dốc hết vào miệng, vậy mà vẫn nấc liên hồi. Hắn tìm đủ mọi cách, từ kêu nó nín thở cho tới làm nó giật mình. Tất cả đều vô dụng, tự hỏi tại sao nó vẫn nấc liên hồi? Bây giờ hắn bắt đầu hối hận khi hôn nó.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................



  • Emperor

Chap 44: “Cái đầu hại cái thân”

Thôi thì đưa lên phòng cho đi ngủ, ngủ là hết nấc thôi. Bây giờ nó cứ như…….. trẻ lên ba. Mặt cứ đơ đơ, ngồi im một chỗ, kêu gì làm đó. Đến độ hắn phải lôi nó lên phòng kêu nó ngủ.

Nó cũng làm theo lời hắn, cũng leo lên giường…… nằm. Con mắt thì vẫn mở thao láo. Người vẫn cứ giật giật theo từng tiếng nấc. Định đóng cửa đi ra ngoài.

Thật sự thì, nếu hắn cứ để như vậy thì sợ nó cũng như vậy tới sáng, cứ như người mất hồn, mắt thì mở to hết cỡ mà không biết có thấy gì không. Với cái bộ dạng của nó lúc này thì không biết này mai ai sẽ lôi nó ra được khỏi giường, ai sẽ kéo nó dậy để mà đi thay đồ, đi……….

Thôi thì quyết định đánh liều vậy. Được thì tốt, còn không thì chỉ……. tốn công chút xíu thôi chứ cũng chẳng mất gì.

Đi đến ngồi bên cạnh nó khẽ nói nhỏ

-Này, nếu cô cứ như vậy thì tôi sẽ hôn cô nữa đó!! Mau tỉnh lại đi chứ!!!

Không động tĩnh, hình như lúc này nó không còn nghe thấy gì nữa rồi. Người cứ lâng lâng như vậy thôi, chứ có biết gì nữa đâu. Nên những lời mà nãy giờ hắn nói đều thông từ tai này qua tai kia hết rồi.

Rồi quyết định, hắn quay mặt nó qua, đáp lên môi nó một nụ hôn. Tim cả hai bắt đầu đập loạn xạ. Lần này hắn hôn nó còn lâu hơn cả lần trước. Nụ hôn thứ hai cứ giống như là hóa giải lời nguyền vậy. Nó dần tỉnh ra, mặt bắt đầu đỏ dần và mắt cũng không còn mở thao láo nữa mà từ từ nhắm lại, người cũng hết bị nấc

Sau 1p30s, lúc này hắn mới chịu bỏ ra. Gì vậy chứ??? Ngủ luôn rồi à!!!

Không ngờ vừa buông ra đã thấy nó nhắm mắt rồi nằm im luôn, khẽ lắc đầu. Làm hắn tốn công, nhưng nghĩ lại thì……. cũng sướng sướng (ặc). Thật sự thì nụ hôn của hắn cũng là nụ hôn đầu tiên đó chứ. Định “để dành”, ai ngờ đâu lúc đó lại không tự chủ được bản thân và chụt. Nhưng cảm giác lúc đó thì tim hắn đã loạn nhịp.

Trở về phòng mình, hắn cũng như trên mây, con tim băng giá của hắn chắc có lẽ…… tan chảy rồi. Tan chảy vì một đứa con gái lanh chanh, lóc chóc. Tan chảy vì một đứa con gái suốt ngày cãi nhau với hắn. Và tan chảy vì đứa con gái làm cho hắn nhớ lại như thế nào là yêu thương. Hắn đã thay đổi!

Tại phòng nó, thật ra thì lúc nãy nó không có ngủ, nó chỉ giả vờ thôi. Bởi nếu như lúc đó nó không giả vờ ngủ thì nó cũng không biết phải nên nói gì với hắn nữa. Tâm trí nó rồi loạn, tự hỏi tại sao lại để im cho hắn hôn như vậy? Tự hỏi tại sao con tim cứ đập loạn xạ khi bị hắn hôn còn đối với Lâm thì không? Tự hỏi tại sao lại không có câu trả lời cho những câu tự hỏi???? Và cứ tự hỏi và…..tự hỏi

Cả đêm nó thức trắng vì những câu hỏi?? Vì những cảm giác đáng gét cứ làm nó lâng lâng. Cứ trằn trọc, tìm đủ mọi cách nhưng vẫn không ngủ được. Nào biết đâu đêm hôm đó cũng có người thức cùng với nó.

Sáng ra, nhìn mặt nó cứ như con gấu panda. Hai mắt thâm quần. Leo khỏi giường, thay đồ rồi bước ra. Vừa ra khỏi khỏi cửa đã thấy cái mặt hắn. Làm gì đây??? Nó còn chẳng dám đối mắt với hắn nữa là, nhìn hắn là nó lại nó tới chuyện hôm qua, thế là nó lại tránh đi

Nhìn cái hành động của nó, hắn lại nhếch môi cười. Đi nhanh đến trước mặt nó hắn cúi xuống nói nhỏ

-Đầu heo ngu ngốc, đừng tưởng được tôi hôn rồi cô thích tôi nhé. Tôi không bao giờ yêu đầu heo như cô đâu!!!

Giật mình, vừa nghe hắn nói ba chữ “cô thích tôi” nó giật mình một cái, gì vậy chứ? Sao lại giật mình? Lại tiếp tục tự hỏi bản thân sao lại giật mình, mặt nó lại đỏ lên, ngượng quá, nên chửi lại hắn một vố cho đỡ ngượng

-Tôi mà thích anh á??? Mơ đi!!! Mà ai cho anh dám hôn tôi hả, ghê quá điiiiii !!

Nó hét lên rồi lấy tay chùi chùi miệng làm như vẻ muốn bôi đi hết những gì trên miệng xuống. Rồi bước đi mà chân dậm xuống đất thình thịch. Khẽ nhíu mày, không biết nó có thật sự cảm thấy khó chịu khong nhỉ?

Tên Long với Duy đứng sau lưng nó từ lúc nào, vừa nghe nó hét thì giật bắn người. Bây giờ thì đứng một đống mặt ngu ra. Đi tới trước mặt hắn, tên Long lắp bắp

-Mày…….. mày hôn…….hôn bà chằn lửa đó hả?

-Vậy lí do tối qua cô ta như vậy…… là vì…… mày???- Duy nhớ lại cái vụ “đơ” tối qua, khẽ rùng mình

-Tụi bây mà nói ai nghe thì đừng có trách…… mà tao chỉ vô tình đụng trúng thôi…..- lại biện minh

Duy, Long làm như không có gì, cả đám lại đến trường.

Vừa nhìn thấy mặt nó, Mi, Lam đã sửng sốt

-Trời ơi!!! Nhi ơi, mày đánh nhau với ai mà hai con mắt mày bầm thấy ghê quá vậy?

-Bầm cái đầu tụi bây á!!! Tại tối tao mất ngủ!!

-Ủa, vậy hả? Mà sao mất ngủ?

Nghe Lam hỏi câu đó, nó lại nhớ đến nụ hôn của hắn rồi lại bất giác đưa tay lên sờ môi mình, tim lại loạn nhịp và lần nữa lại…… lâng lâng, hồn bay theo gió. Lam nhìn hành động của nó định cốc đầu cho nó tỉnh thì vào giờ học.

Cô chủ nhiệm bước vào lớp, tay cầm theo một tờ giấy gì đó.

-Chào các em, cô vừa nhận được giấy thông báo, trường của chúng ta sẽ tổ chức lễ hội cho mùa đông bằng cách sẽ diễn lại bộ phim nhạc kịch High School Musical. Lớp 10 sẽ diễn phần I, 11 phần II và 12 phần III. Mỗi lớp sẽ phải cử ít nhất hai người để đi thử vai.

Cô vừa dứt lời, cả lớp lại nháo nhào lên vì phấn khích

-Sao sớm quá vậy cô, còn đến 1 tháng nữa mới tới mùa đông mà cô!!- lớp trưởng Hà Linh hỏi

-À, vì chúng ta còn phải tập diễn nữa, 1 tháng có khi là quá ít.

Cả lớp “À” lên một tiếng, rồi lại nháo nhào lên. Mi bỗng đứng phắt dậy

-Thưa cô, em có ý kiến. Em đề nghị cử Bảo Nhi đi thử vai, tiếng anh của nó rất chuẩn đó cô

-Ừ….. Vây Bảo Nhi thì sao em đồng ý không?

Nó vẫn còn ngồi lâng lâng, có biết trời trăng mây đất gì đâu, nghe cô gọi thế là cứ gật gật đại mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

-Được rồi vậy thì thêm một bạn nữa vì nhà trường bắt buộc phải có 2 người tham dự.

Và cứ thế lớp cử thêm một người.

-Vậy nhé, ra về các em sẽ tập hợp ở đại sảnh để thử vai. Các em nhớ đi theo cổ vũ cho các bạn nhé!!

Bây giờ thì nó mới tỉnh ra, chẳng nhớ lúc nãy cô đã nói gì và tại sao lớp lại nháo nhào. Chồm lên hỏi Mi, Lam với cái mặt ngơ ngơ ngáo ngáo. Sau khi nghe Mi, Lam giải thích, nó hét lên một tiếng ngay giữa lớp học làm mọi người nhìn nó như người trên trời mới rớt xuống. Ôm đầu đau khổ

-Trời ơi Mi ơi…… Mày hại tao rồi, mày biết là tao sợ đứng trước đám đông lắm không hả con kiaaaaa!!!!

-Ai biết! Ai bảo mày gật đầu làm gì? Bây giờ đổi lại không có được đâu!!!

-Ax……. điên mất

-Ra về là thử vai đó!!- Câu nói của Lam cứ như là cầm cái búa tạ 1000kg đập thẳng vào đầu nó vậy. Choáng váng!!!!



  • Emperor

Chap 45: Thử vai

Ôm đầu đau khổ. Con bạn thân ác độc. Làm sao mà nó dám lên thử vai đây chứ, đứng trước cả trăm người mà diễn mà hát, làm sao mà nó làm được……. Ax, chắc nó điên mất thôi. Chưa kể bây giờ hai con mắt nó lại thâm quân nữa chứ….. hix hix

Lúc nào cũng vậy, cái thơi khắc mình mong đợi thì nó không tới hoặc lâu lắm mới tới. Còn cái lúc mà mình không mong thì khỏi kêu nó cũng “chạy maratong” đến. Chưa gì mà đã tới giờ về rồi. Nhưng suốt quãng thời qian đó, nó đã ngồi tìm cách, tìm đủ mọi cách trên trời dưới đất và cuối cùng…….. nó chọn cách duy nhất

Đó là lên đóng cho kinh khủng vào, thôi thì chịu xấu mặt một lần thôi rồi sau này sống xót.

Đứng ở đại sảnh. Lòng nó hồi hộp mà tim muốn rớt ra ngoài luôn ý. Cả lớp cũng kéo tới nhiều lắm, mặc cho nó nói là không cần cổ vũ, nhưng lớp nó vẫn kéo đến nườm nượp và tất nhiên trong số đó không thể thiếu hắn.

Đã sợ rồi mà ông trời vẫn không thương nó, ổng cho lớp 11A1 lên diễn đầu tiên và tất nhiên một là nó lên trước và hai là người kia lên trước. Run lẩy bẩy chờ ban giám khảo gọi, miệng nó không ngừng lẩm bẩm “Đừng kêu Bảo Nhi, đừng kêu Bảo Nhi…”

-Nguyễn Hoàng Bảo Nhi, 11A1 lên thử vai

“Trời ơiiiiiiiiiii”, Đau khổ vật vả, thật sự thì bây giờ mà nói, phần 2 của bộ phim nói về cái gì nó còn không nhớ nổi nữa thì lấy đâu mà thử vai hả trời!!! Nó đứng im, không chịu nhúc nhích

-Kêu mày kìa, lên đi!!- Lam thúc nó

-Tao…… tao……. không……. nhớ lời……. lời thoại- chưa lên sân khấu mà nó đã bắt đầu á khẩu rồi

-Vậy bây giờ sao???- Mi cuống cuồng lên, nghĩ lại thì cũng tại nó mà ra- Hay…. hay mày lên đi…… có gì tao nhắc cho

-Vậy…… vậy…… vậy tao….. tao diễn……. hay ….. hay hát- lắp bắp mãi nó mới nói xong một câu

-Hát đi, tao đâu có nhớ lời thoại đâu, hầu như ai cũng hát không à!!

-Hát…… hát…… hát bài gì?

-I gotta go my own way, vậy đi, đi đi

-NGUYỄN HOÀNG BẢO NHI, 11A1- Vị giám khảo bắt đầu khó chịu

-Dạ, nó lên nè thầy- Mi đẩy nó lên đằng trước

Đứng trên đó mà nó như không còn sức lưc để cầm cái micro nữa, cơ thể bủn rủn, chân thì cứ run cầm cầm va vào nhau, miệng cũng không nói được một chữ. Mồ hôi bắt đầu túa ra. Thử vai thôi mà nó sợ cứ như là chuẩn bị nhảy vào lửa vậy.

Thấy nó đứng im ru, ông giám khảo liền nhắc

-Em định biểu diễn bài gì? Mau diễn đi chứ, chúng ta không có nhiều thời gian đâu

Nó run run, cầm cái mic để lên miệng, lắp bắp

-Dạ….. dạ…… I.. I….. got…..gotta……go…….my…..own way

Ông giám khảo nhìn nó lắc đầu, nói còn không xong thì lấy gì mà hát nữa. Nó đứng chết trân nhìn Mi, Mi bắt đầu hát để cho nó nhìn mà….. đọc theo

-I……. got…….. gotta…….say…….that…….that……on…� �my……my mind

Cứ như vậy, những người đứng xem lại được một tràn cười vỡ bụng. Bọn hắn đứng nhìn mà đơ luôn. Không hiểu sao cái đứa phải nói là “tự trọng cao” như nó mà lại đi làm trò hề cho người khác như vậy. Có biết đâu rằng nguyên nhân là vì một “ai đó”

Cứ như vậy, Mi đọc sao, nó đọc y như vậy. Thỉnh thoảng Mi còn tự ôm mặt lắc đầu chịu thua con bạn. Nếu như các bạn có xem High School phần 1 rồi thì các bạn chắc hẳn sẽ thấy trong phim có lúc anh chàng lên thử vai mà phải viết vào tay ấy. Nó còn tệ hơn cả vậy. Bài hát của người ta chỉ có 3p mấy, vậy mà nó hát….à không nó đọc hết 10p mấy. Hic

Xấu hổ ê chề. Nó muốn đào lỗ nhảy xuống chết quách đi cho xong. Kết thúc phần thi của nó thì mọi người cũng hết choáng váng. Từ cười nghiêng ngã mà chuyển sang choáng váng là hiểu mức độ cỡ nào rồi chứ!!

Thôi! Coi như là nắm chắc phần mình rớt, khỏi lo phải lên sân khấu. Hát…… à quên… đọc xong là nó phi ngay xuống chỗ Mi Lam. Vô tình va phải một chị lớp 12. Vừa ngước mặt lên.

Người…… người này……. người này tại sao lại giống chị….. chị của nó. Giống quá!! Tim nó bỗng nhói lên. Chỉ giống thôi bởi chị nó lớn hơn nó đến 4 tuổi. Nhưng khuôn mặt xinh đẹp và dễ thương, đôi mắt giống nó. Cứ y như là sao từ bản sao của chị nó vậy

-Ơ……xin….xin lỗi chị…….

-À….. Không sao…… Nhóc có phải là bạn gái Lam Phong không?- Chị đò nhìn nó, nở nụ cười đầy ẩn ý.

-Sao….. sao ạ. Bạn gái á??? Không… không phải đâu!!

-Thế à!! Là nhóc nói đó nhé. Chị thích cậu nhóc đó đấy. Cho nên chị sẽ không bỏ qua đâu ^____^- nói rồi chị ta cười thật tươi

-Gì chứ? Chị học lớp 12 đó, cậu ta học lớp 11. Chị không thấy như vậy là quá vô duyên sao. Vả lại chị là con gái nữa. Bộ chị không biết xấu hổ hả?- nó tự dưng xửng cồ lên khi nghe chị ta nói.

-Haha, sao vậy nhóc. Cậu ta đâu phải là bạn trai của nhóc, nhóc đâu có quyền gì mà cấm chị. Hay…… nhóc thích cậu ta?

-Chị……… chị kêu ai là nhóc hả?- chợt nó lảng tránh

Chị ta chẳng nói gì, chỉ cười rồi bỏ đi. Nó thấy cái gì đó quen lắm, phải chi chị nó bây giờ vẫn còn trên đời này thì chắc là đẹp như vậy rồi. Nhưng nghĩ lại thì con gái như chị ta mà lại đi thích con trai nhỏ tuổi hơn mình mà còn “không bỏ qua” nữa chứ. Cho nên chị ta chắc chắn không phải là chị nó. Chị nó không bao giờ làm như vậy đâu

Đi lại chỗ Mi và Lam thì thấy Quân….. Quân đang đứng đó…… Quân về rồi!!!! Nó vui quá. Tót lại chỗ Quân đầy phấn khích

-Quân về lúc nào vậy?

-À. Mới về tới nhà lúc sáng, mệt quá nên Quân nghỉ luôn hôm nay. Đợi ra về rồi mới đi rước Nhi luôn- Quân nói rồi lại cười với nó

-A! chị Nhi. Hihi, lúc nãy chị hát hay quá ^^- Con bé Nguyệt Mỹ lại không biết từ đâu chạy tới miệng cười tươi

Nhưng con bé có biết đâu cái câu nói đó lại làm cho nó ngượng đến độ đỏ mặt. Cứ như là đang châm biếm vậy (chứ gì nữa!!!). Hát như vậy mà khen hát hay. Thật tình hết chỗ nói!!!

Thôi thì đành nhịn, dù sao thì con bé cũng chỉ có y định khen thôi mà!! Nó cười tươi rồi nói lại với con bé

-Hát hay đâu mà hay…… hic… Mà em có thi không vậy?

-Có, em thi rồi. Không biết có đạt không nữa hi hi

-Hôm nay xem như mừng Quân trở về, chúng ta đi chơi đi!!!!- Lam nhảy lên, mặt hí hửng

Tất nhiên! đi chơi thì nó với Mi là không thể từ chối. Mà nó đi thì Quân đi, Mi đi thì Long cũng đi, Lam đi thì không thể thiếu Duy, Nguyệt Mỹ thì được đi chơi sướng ơi là sướng thì chắc chắn là không từ chối. Còn hắn thì sao nhỉ???? Mặt hắn sao mà đầy xác khí.

Nhưng dù sao thì cũng quyết định rồi. Hắn đi hay không thì kệ hắn. Quân kêu ngay một chiếc xe để chở cả đám đi



  • Emperor

Chap 46: Trung tâm giải trí

Trong lúc đứng chờ xe tới, nó với Quân cười nói vui vẻ, nói đủ thứ chuyện trên trời, dưới đất. Còn hắn, mặt thì đằng đằng xác khí, lạnh băng. Nguyệt Mỹ cứ đứng nói, huyên thuyên mãi nhưng mà hắn có thèm nghe đâu. Mà con bé thì cũng nói thôi chứ nó đâu cần biết hắn có nghe hay không. Mi, Long thì cũng như vậy, thỉnh thoảng lại (lén) chụt vào má nhau nữa. Còn Duy và Lam thì bắt đầu có tiến triển hơn, cũng nói chuyện vui vẻ.

Xe tới!!

Cả đám leo lên xe. Tất nhiên là con gái phải ngồi ở hàng trên và con trai ngồi ở hàng dưới chứ không hề chia cặp. Địa điểm được xác định đó là trung tâm giải trí thành phố.

Vừa đến nơi, cả đám chạy ù vào trong. Oa!! Lớn kinh khủng, chắc là nhiều trò chơi lắm đây (quá nhiều). Tiếng động phát ra từ các trò chơi làm nó phấn khích hẳng, hết buồn ngủ luôn (mặc dù thức nguyên đêm). Ở đây đầy đủ các màu sắc, trò chơi gì cũng có, cảm giác mạnh, nhẹ nhàng, hành động,…….có đủ hết.

Bốn đứa con gái nắm tay nhau đi trước, để cho bốn tên kia đi sau. Nhìn vào cứ như là vệ sĩ đi theo bảo vệ tiểu thư ấy.

Vừa vào trong chưa được bao lâu thì bọn hắn đã bị cả đảm con gái vây lại cứ như là gặp được thần tượng nổi tiếng ấy. Haizzz, vậy là hoàn cảnh trên xe bus được lặp lại rồi. Mi thì vừa thấy đám con gái vây lại là nhào ngay tới, nắm lấy tay Long và dõng dạc rằng “Đây là bạn trai tôi”. Còn Lam tuy bình thường rụt rè nhưng khi nhìn thấy cảnh đó thì cũng nhào tới khoát tay Duy lôi đi nhưng miệng vẫn không hé một lời (tự hiểu). Nó tự dưng nghĩ tới hắn, nhớ lúc đó hắn đã nói nó là người yêu hắn bất giác quay lại, bỗng có gì đó buồn buồn, Nguyệt Mỹ đang khoát tay hắn cười tươi thật tươi. Gét quááááá!!! “Tại sao phải gét???? Ai cần hắn chứ, có Quân rồi!!!!”

Nghĩ rồi không ngần ngại, nó chạy tới nắm tay Quân rồi liếc hắn một cái. Không thèm quan tâm tới hắn luôn. Cả đám kéo nhau đi vào. Tin được không? Cái đứa bị bệnh tim như nó lại thích chơi những trò cảm giác mạnh nhưng lại sợ ma!!! (khác người)

Nếu như Quân biết nó bị bệnh tim thì sẽ cấm nó rồi, nhưng đằng này thì Quân không biết nên chơi tuốt. Mấy bạn biết trò cá chép lượn vòng không?? Nó chơi trò đó đấy (Sandy đi rồi, đi xong gan phèo phổi cứ như đảo lộn, híc) Và cứ thế, từng cặp ngồi lên. Hắn thì nhất quyết không chịu đi nhưng cứ bị con bé Nguyệt Mỹ nắm tay hắn kéo lên.

Hắn cũng bực lắm ấy chứ, muốn hất một phát cho con nhỏ ngã nhào nhưng lại không làm. Nếu hắn làm vậy thì thế nào nó cũng giận vì hắn đối xử tệ với con bé. Thế là cũng phải ngồi lên.

Trò chơi bắt đầu. Con cá bắt đầu đưa lên đưa xuống mạnh dần, mạnh dần rồi lượn vòng trên không trung. Nó với Quân hét khoái chí, Mi với Long cũng vậy. Còn Lam thì cũng hét nhưng lại nhắm tịt mắt và ôm cánh tay Duy cứng ngắt. Tên Duy thì ngồi cười khoái chí. Nguyệt Mỹ thì tất nhiên là vừa hét vừa ôm tay hắn rồi (lợi dụng ý, chứ con nhỏ đó nó không biết sợ đâu). Hắn thì cứ như Mr Bean chơi tàu lượn siêu tốc ý, cái mặt tỉnh bơ cứ như đang chơi tàu lửa cho trẻ em.

Trò chơi kết thúc, Lam thì xây xẫm mặt mày, choáng váng. Nhưng cô nàng vẫn ý thức được là đang ôm tay ai đó, vội buông ra, mặt đỏ như gấc, tên Duy thì không nói gì, chỉ cười cười.

Rồi hết trò này đến trò khác, những trò cảm giác mạnh lần lượt được “khám phá”. Đôi khi cũng thấy tim nó nhói lên, nhưng mặc kệ, nó không quan tâm. Những trò cảm giác mạnh sau đó thì Lam không chịu chơi nữa, nhỏ sợ. Và vì thế nên tên Duy cũng không chơi luôn, hắn sau trò đó cũng ngồi luôn, không chịu đi nữa. Nhìn nó với Quân hắn lại khó chịu.

Thế là Nguyệt Mỹ dù thích lắm nhưng mà hắn không đi nên con bé cũng không đi. Một lúc sau bắt đầu thấm mệt, tụi nó mua đồ ăn tìm một chỗ mát rồi “hạ cánh”.

Mua cả đống đồ ăn, nó ngồi phịch xuống. Mỗi người ai nấy dọn đồ ăn ra, Quân vẫn như trước, vẫn khui đồ ăn rồi đưa cho nó kêu “Nhi ăn đi” rồi kém theo đó là một nụ cười tỏa nắng. Hắn thì vẫn vậy, y như cục đá. Nhưng hôm nay hắn bị gì ấy nhỉ, mặt cứ khó chịu.

Con bé Nguyệt Mỹ nhìn cứ như người yêu của hắn ý, cứ khui đồ ăn rồi đút cho hắn. Nhìn mà phát gét, nhưng được cái là hắn không chịu ăn. “Hehe, vui quá!!! Sao lại vui nhỉ???” Cảm xúc của nó cứ như vậy, cứ nghĩ rồi tự phủ nhận.

Quân thì cũng thấy nó nhìn hắn với Nguyệt Mỹ và khó chịu, bất giác Quân có gì đó lo lắng, “Không lẽ Nhi thích cậu ta rồi sao?” Trong lòng Quân không khỏi lo lắng, Quân thích Nhi, từ lâu rồi

Sau khi đánh chén no nê, cả đám lại tiếp tục đi chơi, tất nhiên là đã dọn dẹp hết cái “bãi chiến trường” rồi chứ không có xả rác đâu nhé!! Vì mới ăn no nên quyết định chơi trò nhẹ nhàng hơn. Chơi đu quay!!

Vì mỗi cái lồng chỉ đủ 4 người nên tụi nó chia ra thành 2 nhóm, Long, Mi, Lam, Duy một nhóm. Nó, hắn, Nguyệt Mỹ, Quân một nhóm. Mua vé rồi lần lượt chạy lên. Cái vòng quay này không bao giờ dừng lại vì vậy nên phải đợi nó chạy tới rồi vọt lên cho nhanh. Hắn với Quân lên trước rồi tới con bé Nguyệt Mỹ. Nguyệt Mỹ cứ bám theo mãi mà chẳng leo lên được, đến khi con bé vào trong rồi thì……… thôi xong. Cái lồng đó chạy qua luôn rồi, nó không còn cơ hội lên nữa. Chán!!!

Thất vọng tràn trề, mặt nó xụ xuống nó không đi luôn, bây giờ mà đi thì ngồi một mình chán chết, thế là nó đi xuống tìm một cái ghế, ngồi xuống mở mấy bịch bánh lúc nãy còn xót lại ăn cho đỡ buồn.

Quân ngồi trên đó cùng Nguyệt Mỹ và hắn, vội quay xuống tìm nó, thì thấy nó ngồi một đống ở dưới, nhưng bây giờ muốn xuống cũng đâu có được, phải chi Quân mọc cánh thì bây giờ phóng xuống một cái nhưng người thì làm sao mà có cánh. Haizzz…. Nguyệt Mỹ lúc này đang cười thầm “Thấy tôi giả vờ hay không chứ, không có chị là tốt nhất Bảo Nhi à, haha”
Nhìn sắc mặt Nguyệt Mỹ, Quân thấy được nụ cười đó, nụ cười mang nét gì đó đầy gian xảo và Quân cảm thấy rằng Nguyệt Mỹ là một đứa không đáng tin cậy, phải nói cho nó biết thôi.

Nguyệt Mỹ ngồi cứ tìm cách ép vào ép vào, làm cho hắn khó chịu. Không có nó ở đây nên hắn thẳng tay đẩy con bé ra sát bên kia, bị đẩy ra một cách phủ phàng, mặt con nhỏ méo xệch. Quân thì chẳng quan tâm gì, cứ ngồi lấy ống nhòm nhìn xem từng hành động của nó ở bên dưới.

Nó ngồi ở dưới mà mặt buồn hiu, Mi Lam vừa đi hết vòng đã đi xuống cười nói vui vẻ, miệng không ngừng khen cảnh đẹp, làm cho nó từ buồn chuyển sang tức tối vì không được xem cảnh. Mi, Lam nói mà không để ý nó ngồi một đống.

-Ủa, Nhi, sao mày ngồi ở đây? Tao nhớ mày đi sau tao mà sao xuống trước vậy? Phong, Mỹ, Quân đâu?- Mi hỏi một tràn

-Haizzz……. Tại tao sợ độ cao nên không đi!!!

-Mày……. Sợ độ cao á?? Sợ độ cao mà mày chơi cái trò quay vòng vòng ở trên cao á?- Lam ngơ ngác

-Tao nói giỡn thôi, con bé Nguyệt Mỹ lên chậm quá, lúc nó lên xong là cái lồng nó đi luôn rồi TT__TT

-Ồ, vậy hả, này- Mi ngồi xuống bên cạnh nó- có khi nào con nhỏ cố ý làm vậy không?

-Không có đâu, tại con bé chậm chạp quá. Không lẽ mày còn ác cảm với con bé hả?- Nó mặt hình sự nhìn Mi.

Mi không nói gì cả, lúc đó chỗ hắn cũng hết vòng quay và bước xuống. Vừa xuống tới nơi là con bé Nguyệt Mỹ đã chạy xuống chỗ nó rối rít

-Chị Nhi!! Em xin lỗi, vì em mà chị mới không vào được, xin lỗi chị!!

Nhìn mặt con bé thành khẩn (giả điên ý) nó cũng không nỡ lòng nào mà mắng con bé, dù sao thì không phải con bé cố ý mà (cố ý đó). Nó cười để cho con bé không buồn nữa

-Không sao, dù sao chị cũng sợ độ cao mà (xạo quá), không đi càng tốt.

Nhìn thấy vậy Quân cũng nghĩ lại “chắc là lúc nãy con bé Nguyệt Mỹ không cố ý đâu nhỉ? Nó hối lỗi như vậy mà!!”. Nghe nó nói, Nguyệt Mỹ khẽ cười thầm.

Cả đám lại tiếp tục tìm trò khác, đi được một lúc thì đến một khu đất chỉ riêng duy nhất một lâu đài tối tăm nằm ngay đó với cái bảng bự ơi là bự “LÂU ĐÀI KINH DỊ”, cùng với những hết cười, tiếng hét đầy rùng rợn. Một ngôi nhà ma “có đẳng cấp” với các màng nắm chân mà không ai biết. Nhìn thôi là nó xanh mặt rồi!!

-A!! Trò này vui nè, mọi người chơi trò này đi!!!- Nguyệt Mỹ reo lên, tay chỉ thẳng vào cái lâu đài.



  • Emperor

Chap 47: Lâu Đài Kinh Dị

Vừa nghe Nguyệt Mỹ dứt câu, mặt nó tối xầm lại, bắt đầu nhăn nhó.

-Này, mọi người đừng nói với tôi là đi cái đó nha!!!

-Không đi đâu!!- Mi, Lam đồng thanh, sắc mặt cả hai cũng dần đổi từ trắng sang xanh

Con bé Nguyệt Mỹ vừa nghe thế lại rối rít năn nỉ Mi, Lam. Mặc cho con bé năn nỉ nhưng là Mi, Lam không chịu, may quá…….. Gì vậy chứ??? Tên Duy và tên Long cũng vào cuộc rồi, cả hai tên đang nhào tới giở giọng tìm mọi cách để Mi, Lam chịu vào cái nơi hắc ám đó. Hai tên này có ý đồ gì đây. Thấy vậy nó vội tiến tới.

-Nè, nè, hai người làm gì vậy, đừng có mà dụ dỗ tụi nó, không đi là không đi mà!!

Mặc cho nó nói, hai tên kia xem như “gió thoảng mây bay” ăn nỉ ỉ ôi, rồi sau đó thủ thỉ gì vào tai hai cô nàng, ngay sau đó cả hai liền gệt đầu. Nó trố mắt. Nhất định không chịu đi, mặc dù đã mua vé nhưng nó không bao giờ đi vào cái chỗ quái dị đó đâu. Dẫu biết rằng đó là đồ giả thôi, nhưng thật sự là giả một cách kinh hãi.

Ngồi ăn vạ ở trước cổng lâu đài mặc kệ cứ để cho mọi người vào trong. Quân tới chỗ nó nhẹ nhàng nói

-Mi không đi hả?

-Ừ, không đi, không đi

-Vậy thì Quân ngồi đây với Nhi.

Nó không nói gì, tự dưng lại thấy khó chịu trong người. Vì nó mà Quân không được vào trong chơi, thà Quân cứ vào đi rồi nó ngồi đây cũng được. Nhưng nó biết là cho dủ đuổi như thế nào, nói như thế nào thì Quân sẽ chẳng chịu đi vào mà mặc kệ nó đâu. Hít một hơi thật sâu, nó quay qua nhìn Quân.

-Thôi được, Nhi sẽ đi………. Nhưng, Quân phải hứa là nắm tay Nhi ra đến cổng, không được bỏ ra, được chứ??

Quân gật đầu lia lịa rồi đưa tay trước mặt nó, nó lưỡng lự rồi cũng đặt tay mình lên tay Quân, cứ tưởng cả đám đi vào trước rồi, ai ngờ lại đứng chờ nó nãy giờ. Đi cùng với tụi nó là một đám các bạn trẻ khác.

Hic, đi mà con mắt nó nhắm tịt hoàn toàn, chỉ biết đi theo Quân, Quân kéo đi đâu nó đi theo đó. Tai thì nghe những tiếng hét kinh khủng của những con ma và những người đang được “chiêm ngưỡng” tại đây. Càng làm cho nó sợ hơn và chắc chắn rằng, trước khi ra khỏi đây thì nó sẽ không mở mắt ra đâu. Tim nó lúc này lại bắt đầu nhoi nhói rồi.

Một lúc sau, vì điều gì đó, nó không biết, nhưng cả đám lại hét lên rồi chạy điên cuồng. Trong lúc hỗn loạn nó bị ai đó đẩy ngã. Quân vừa thấy tay nó rời khỏi thì Quân lập tức với theo và nắm lại kịp.

Vì đó là cửa cuối nên khủng khiếp rất nhiều hơn mấy cửa khác. Cả đám chạy ra ngoải thở hổn hển, thoát được chốn u tối, cả đám mừng rơn

-Nhi có s……….Ơ, Nguyệt Mỹ, là em à? Sao lại là em?

Quân sửng sốt, người nắm tay Quân nãy giờ không phải là nó mà là Nguyệt Mỹ. Thì ra lúc đó Nguyệt Mỹ cố ý đẩy cho nó ngã vì nhỏ biết rằng nó sợ, rất sợ là đằng khác và ngay sau đó Quân nắm lấy tay nhỏ kéo đi. Thỏa mãn với ý đồ của mình Nguyệt Mỹ cười đầy nham hiểm. Hiện giờ nó vẫn ở trong đó.

Vừa ngã xuống, ngực cũng nhói mạnh hơn. Lấy tay ôm ngực kìm nén cơn đau, đến lúc gượng dậy thì thấy không còn ai nữa, lâu lâu đèn lại sáng lên và con ma lại lướt qua cùng những tiếng cười man rợ.

Nó sợ hãi, ngồi thụp xuống, tay ôm lấy đầu, cố gắng chặn những tiếng hét đó không xâm nhập vào đầu mình, nó hoảng cực độ, nó không đủ can đảm để có thể tìm được đường ra. Ngồi run lẩy bẩy, tự trấn an mình chỉ là đồ giả thôi, không phải thật nhưng không thể, tâm trí nó bấn loạn.

-Bảo Nhi!!

Một cánh tay chụp lấy vai nó. Nó hét toáng lên rồi vung tay đánh tới tấp vào thứ đó như một bản năng sinh tồn, miệng không ngừng hét “Bỏ ra”

-Là tôi đây, bình tĩnh lại đi!!

Là hắn, lúc vừa chạy ra là hắn đưa mắt tìm nó nhưng không thấy đâu, hắn vội quay trở lại. Bị ông bảo vệ cản nhưng hắn vì lo lắng cho nó nên hắn xô ngã luôn ông bảo vệ.

Vừa nghe hắn nói dứt câu nó liền mở mắt ra, là hắn thật sự là hắn. Nó nhào tới ôm chầm lấy hắn, nó khóc

-Huhu, làm ơn…… cho tôi ra khỏi chỗ này đi…… tôi sợ lắm

-Được rồi, đừng khóc, tôi sẽ đưa cô ra, được chứ…………. Bảo Nhi…… Bảo Nhi!!

Nó ngất, vì quá sợ hãi lại thêm cơn đau tim ập đến, và nó ngất đi. Hắn hoảng hốt vội bế nó ra.

Thấy hắn và nó mọi người liền tiến lại. Quân đứng chết lặng, tại sao người chạy vào lúc đó không phải là Quân, tại sao người tìm thấy nó không phải là Quân. Tại sao Quân luôn chậm hơn hắn một bước.

Lúc Quân nhận ra nó chưa ra ngoài được thì Quân cũng chạy vào tìm nó nhưng lại bị ông bảo vệ cản, mà Quân lại không thể đánh người giống hắn nên đành đứng ở ngoài.

Nguyệt Mỹ tức giận khi thấy hắn bế nó “Chị giả vờ sao hả? Làm gì mà ngất chứ!! Không ngờ chị xử lí tình huống nhanh nhỉ!!”. Nguyệt Mỹ cho rằng nó đang đóng kịch, làm vậy để cho hắn quan tâm. Nghĩ rồi nhỏ liền nhào tới làm vẻ mặt lo lắng, rối rít

-Chị Bảo Nhi, chị Bảo Nhi……. chị có sao không vậy hả? Mau tỉnh lại đi…..huhu….. chị đừng có bị gì nha!!

Kêu mãi mà không thấy nó dậy, Nguyệt Mỹ quyết định cho ra vài giọt nước mắt để cho thấy mình đang lo lắng. Đưa tay lay nó liên tục.

-Tránh ra!! Cô ta cần không khí

Hắn vội đặt nó xuống chỗ ghế đá. Hắn chỉ nghĩ là nó ngất thôi chứ không nghĩ rằng nó bị đau tim, theo như các sơ cứu bình thường thì trước tiên cần phải có không khí.
Mi, Lam cũng bắt đầu lo cho nó. Thế nào Lam cũng lại khóc nữa cho xem.

Một lúc sau nó dần tỉnh lại. Nhưng đầu vẫn còn choáng lắm, mọi người đang lo cho nó, thấy vậy nó liền cố vắt hết hơi nói để trấn an mọi người

-Tôi không sao…… chỉ là sợ quá nên ngất thôi….

Đứng thẳng dậy, đầu nó choáng váng, ngồi phịch xuống. Quân vội nhào tới đỡ lấy nó.

-Nhi có sao không!!

-Không sao…….. hơi chóng mặt thôi

Rồi cả đám quyết định ngồi nghỉ lại một lúc cho nó tỉnh táo hơn rồi đi tiếp.Nhưng tình hình chẳng khá hơn được chút nào. Đầu nó ngày càng nhức và quay vòng vòng, tim cũng vẫn còn nhói nên không thể nào đứng lên nổi.

Thế là chuyến đi phải dừng ở đây



  • Emperor

Chap 48: Bị bệnh

Về tới nhà sau khi trấn an Mi, Lam rằng nó không sao thì hai con bạn mới chịu đi về. Xong xuôi, nhức đầu nên nó nằm nghỉ rồi đầu óc choáng váng, chẳng biết trời trăng mây đất gì nữa, nó chìm vào giấc ngủ.

6:30 Am

Hắn, Long, Duy đã chuẩn bị xong. Nhưng bình thường thì 6h15” là nó đã xuất hiện rồi, giờ này 6h30 còn chưa thấy mặt nó đâu. Lo lắng, hắn vội đi lên phòng. Đứng trước cửa kêu réo như mọi lần

-Con heo, cô dậy chưa vậy hả?

Không động tĩnh gì cả, hắn bắt đầu lo lắng. Nếu như bình thường nghe hắn nói như vậy thì chắc chắn là nó phải bốp chát lại mấy câu rồi, nhưng bây giờ lại không thấy gì cả. Đập cửa rầm rầm, giọng hắn bắt đầu gắt hơn

-Này con heo kia, cô mau dậy đi chứ

Vẫn không trả lời. Lần này thì hắn chắc chắn là nó có chuyện rồi, vặn tay cầm nhưng lại bị khóa trong, hắn lại tiếp tục đập mạnh cửa. Long, Duy nghe tiếng động vội chạy lên.

-Sao vậy?

-Không thấy trả lời

-Có chìa khóa không?

-Để tao đi tìm

Nói rồi hắn chạy xuống chỗ tủ đựng tất cả chìa khóa của các phòng, chắc chắn là có….. nó nằm ở đâu đây thôi. Tay hắn bắt đầu gấp gáp, càng ngày càng lo lắng khi tìm mà mãi mà không thấy cái chìa khóa đâu làm hắn như phát điên. Đến lúc hắn dường như muốn đập phá mọi thứ thì chiếc chìa khóa nằm trong góc tủ lệch ra.

Vội cầm ngay lấy chiếc chìa khóa và chạy lên phòng nó tra vào ổ, bật tung cửa, hắn chạy ngay vào

Nó đang nằm im bất động trên giường, mặt nhíu lại như muốn cử động nhưng không đủ sức. Đưa tay đặt lên trán nó

-Sốt cao rồi, lấy cho tao một cái khăn lạnh, với lại cái nhiệt kế

Nghe hắn nói, Duy, Long mỗi người một hướng. Lấy nhiệt kế cho nó ngậm và chườm khăn lên cho nó rồi hắn quay qua nói với Duy, Long

-Đi học đi, hôm nay tao nghỉ

Nói một câu ngắn gọn rồi hắn quay qua đắp chăn cho nó, bật điều hòa nhiệt độ rồi rút nhiệt kế ra. Gần 40 độ

-Không biết tối qua cô làm gì mà lại để sốt như vậy. Sao cô ngốc vậy? Sợ thì đừng vào, vào trong làm gì để rồi ngất. Nếu như lúc đó tôi không chạy vào thì cô sẽ ngồi trong đó luôn chắc? Đúng là con heo

Hắn cứ ngồi độc thoại như vậy. Mặc dù miệng thì vẫn luôn trách nhưng trong lòng thì hắn đang rất lo cho nó.

Hắn cứ ngồi nhìn nó như vậy, không làm gì cả, mãi cho đến khi nó tỉnh dậy, cựa người, mặt khẽ nhíu lại miệng nói khó khăn

-Nước……..nước……….

-Hay thật! Bây giờ tôi làm osin cho cô luôn rồi

Nói rồi hắn đi xuống và rót một ly nước đầy mang lên. Giúp cho nó ngồi lên rồi đưa ly nước cho nó. Chắc là vì sốt nên cổ nó như cháy rát, trút hết ly nước vào miệng mặt bắt đầu giãn ra, nó từ từ mở mắt thì lờ mờ thấy hắn, miệng lẩm bẩm

-Sao cảnh cứ mờ mờ ảo ảo, hôm nay mình lại mơ thấy cái tên đáng gét này nữa sao. Lạ thật!! Ở cùng nhà mà con bị ám ảnh trong mơ nữa…..

-Cô hay mơ thấy tôi lắm à?

-Ừ!!- gật đầu

Nó chợt khựng lại!!! Sao trong mơ mà hắn lại hỏi câu đó nhỉ? Đã lạ nay càng lạ!! Đưa tay lên dụi mắt cho tỉnh. Trời đất, vậy nãy giờ là thật sao. Bàng hoàng nhận ra không phải là mơ, nó liền bật dậy.

-Sao anh lại ở trong phòng tôi???- rồi đầu lại choáng váng, nó nằm phịch xuống lại

Khẽ cười, mặt hắn lại gian gian nói

-Thích!! Hôm nay tôi biết có người lại tơ tưởng về tôi hằng đêm cơ đấy

Mệt thật, hôm nay nó hết hơi để cãi nhau với hắn rồi, thôi không thèm chấp. Hình như trời sáng rồi thì phải!

-Mấy giờ rồi??- nó hỏi

-7h30

-Sao????- Nó hét toáng lên rồi bật ra khỏi giường, nhưng cái đầu choáng váng lại làm cho nó chới với và ngã nhào tới đè lên người hắn.

Cũng may là hắn đưa tay đỡ kịp, nếu không thì chắc nó làm cho cả 2 lọt sàn rồi. Hú hồn vì đỡ được nó, hắn gắt

-Đồ ngốc, giờ này còn học gì nữa? Thích leo rào à? Cô đang bị bệnh đó! Nằm xuống đi.

Vừa nói hắn vừa đẩy nó nằm xuống. Giờ có muốn không nghe cũng không được, đành yên vị lại trên chiếc giường. Nó gét cái cảm giác mệt mỏi và choáng vàng này. Bị bệnh không làm được gì cả, lại phải nghĩ học. Hắn chợt đứng dậy đi đâu đó. Nhưng nó không quan tâm, mệt quá nó lại thiếp đi.

Một lúc sau hắn lại bước vào với tô cháo bốc khói nghi ngút trên tay. Đặt lên trên cái tủ rồi hắn đánh thức nó dậy. Khó nhọc mở mắt ra nhìn hắn

-Ăn cháo đi rồi uống thuốc

-Thuốc……. thuốc độc hả??- cố gắng nói sốc lại hắn một câu rồi nó mới chịu ngồi dậy

-Ừ!!

Lời nói vừa thoát ra từ cuống họng, nó nhìn hắn trân trối, không lẽ hắn định cho nó uống thuốc độc thật hả trời?? Nhìn sắc mặt nó, hắn lại khẽ cười, đính chính lại một câu

-Thuốc hạ sốt.

Sỡ dĩ hắn biết nó bị bệnh gì và cần uống thuốc gì là vì hắn đã phải sống một mình từ lâu rồi, hắn phải biết tự chăm sóc cho mình, và đương nhiên bệnh sốt thì hắn cũng đã trải qua. Trong nhà thì luôn có một tủ thuốc y tế.

Cầm tô cháo trên tay, hương thơm phức. Nó liền chộp ngay cái muỗng, vừa múc vừa thổi. Được vài muỗng thì nó lại ngưng

-Tôi không ăn nữa đâu, mệt bụng quá, không muốn ăn

Nó với tay lấy ly nước và mấy viên thuốc nhưng lại bị hắn giật lại.

-Ăn hết đi, không ăn hết thì không uống thuốc.

-Tôi không muốn ăn!!- nó lắc đầu nhăn nhó

-Không ăn thì không uống thuốc, để vậy thì cô sẽ không hết bệnh mà không hết bệnh thì không đi học, cứ nằm lì trên giường. Không bao lâu thì tôi cho cô nghỉ học luôn

Đưa ra một cái triết lí đầy nhãm nhí nhưng lại đánh động được vào tâm can nó. Nếu như không học thì sau này nó làm gì để sống chứ. Còn ước mơ chưa thực hiện nữa!!

Vậy là phải miễng cưỡng cầm tô cháo lên mà ăn. Bình thường thì không có vụ miễn cưỡng ăn đâu, nhưng nếu như bị bệnh thì nó lại chẳng ăn nổi, cái bụng nó là như vậy đấy. Sau một hồi nhâm nhi, cuối cùng nó cũng cho được hết tô cháo vào bụng mà không bỏ sót miếng nào (vì hắn ngồi canh chừng mà)

Hắn đưa thuốc và nước cho nó. Nhận lấy thuốc từ hắn, nó nhăn mặt….. sợ uống thuốc. Hồi đó tới giờ, uống thuốc là nó toàn phải nín thở nhắm mắt quăng tọt vào họng và tống vào một đống nước. Và lần này cũng không ngoại lệ. Sau khi nuốt trôi hết số thuốc nó lại nằm phịch xuống



  • Emperor

Chap 49: Thăm bệnh

Bây giờ cũng trưa rồi. Nó cũng đã hạ sốt còn khoảng 38 độ. Long, Duy vừa về đã vọt ngay lên phòng nó. Cứ tưởng hai tên đó tốt đẹp chi, hóa ra là vì Mi, Lam nghe tin nó bị bệnh nên mới chạy lên và hai tên đó tót lên trước để mở cửa.

Mi, Lam chạy ù vào trong, đứa thì nắm tay, đứa thì nắm chân miệng không ngừng hỏi “mày có sao không???” cứ như là nó vừa bị đụng xe không bằng. Khó chịu vì hành động quan tâm quá lố của hai con bạn, nó gắt

-Ê!! Tao bị sốt, hổng có bị liệt tay chân gì đâu, đừng có soi ở đó nữa, soi trên trán đây nè!!

Nó đưa tay chỉ chỉ trên trán, thế là hai con bạn nhào tới đứa thì sờ trán đứa thì sờ má. Làm nó như điên tiếc lên được. Hai con bạn nó thiệt là……

Vừa định mở miệng chử-i cho hai con bạn một tăng thì một người khác bước vào cất tiếng

-Thôi hai đứa để cho Bảo Nhi nghỉ ngơi đi, con bé vừa hạ sốt mà

Mi, Lam liền gật đầu, quay lại cười với nó rồi bỏ ra ngoài. Ai vậy nhỉ?

-Ơ……. sao….. sao chị…. lại ở đây- là chị lớp 12 có gương mặt giống chị nó mà nó va phải sáng hôm qua. Đứng sau chị ấy là Quân

Quân tiến lên trước nhìn nó nói

-Không phải…….. không phải chị ấy là bạn Nhi hả?

Nó quay qua nhìn chị ta, gương mặt đó, gương mặt của chị nó, nhìn chị ấy nó không thể nào lên tiếng nói rằng không phải được, bất giác miệng thốt lên

-Chị ấy là bạn Nhi

Rồi chị ấy quay sang nhìn Quân, Quân tự động đi ra ngoài. Lạ nhỉ? Sao Quân lại có vẻ nghe lời chị ấy răm rắp như vậy. Tuy có khác thường nhưng nó không để ý lắm.
Chị ấy đến và ngồi bên cạnh nó. Đưa tay ra trước, miệng cười tươi và nói

-Chào nhóc, chắc nhóc chưa biết tên chị nhỉ! Chị là Võ Hoàng Yến, chúng ta làm quen nào ^___^

Nhìn bàn tay đang đưa ra trước mặt mình, nó lưỡng lự một lúc rồi cũng đưa tay ra nắm lấy bàn tay kia.

-Chắc chị cũng biết tôi rồi nhỉ!!

Nó có vẻ bướng bỉnh, Hoàng Yến cười rồi nói

-Biết rồi, nhóc đã khỏe chưa, được Phong chăm sóc thì chắc là khỏe rồi nhỉ

-Hứ!! Ai cần anh ta chăm sóc chứ!!

-Vậy à!! Vậy chị hỏi nhóc một lần nữa nhé!! Nhóc có thích cậu ta không? Nếu không thì đừng trách sao chị lại cướp đấy!!

-Tôi tên Nhi, chị đừng có kêu là nhóc nữa được không hả?- như lần trước nó lại lảng tránh.

-Ừ! Vậy coi như nhóc không thích nhé! Chị đi “câu” đây

Nói rồi chị ta bỏ đi một mạch để nó ở lại với tâm trạng cực kì khó chịu mà không biết tại sao. Nó không tin rằng mình lại thích hắn.Thích làm gì cái tên suốt ngày gây sự với nó, thích làm gì cái tên suốt ngày chỉ biết đâm chọt, lại còn mở miệng ra nói là không bao giờ thích nó nữa.

--------------------------
PROFILE

Tên: Võ Hoàng Yến

Là du học sinh từ Mĩ về

______________________

Quyết định ra khỏi giường, nó đi xuống nhà xem chị ta định làm gì. Lạ Nhỉ, mọi người đều vừa xem tivi vừa cười nói vui vẻ nhưng lại không thấy chị ta đâu. Chợt nghe tiếng động trong bếp, nó vội tiến lại..… Hóa ra là chị ta đang nấu ăn.

Rồi nó tiến lại chỗ Mi, Lam ngồi luôn. Nhưng….. nó cứ muốn xuống phụ chị ta thế nào ý!! Biết rằng không phải chị mình, nhưng mà nó vẫn cảm giác rất thân thuộc. Haizzz…. nhưng thôi, nó có biết nấu ăn đâu, xuống cũng không phụ được gì.

Mi, Lam đang ngồi xem ti vi, miệng nhâm nhi mấy cái bánh. Thấy nó tới lại đưa bánh cho nó, nhưng lại nhận về cái lắc đầu làm Mi hốt hoảng.

-Mày bị bệnh bao tử hả Nhi (ặc)

-Bao tử cái đầu mày- Mi bị Lam cốc vào đầu một cái rõ đau- bạn thân mà không biết gì hết. Nó bị bệnh là không chịu ăn gì đâu!!

-Ồ!!!- tên Long, với tên Duy từ đâu nhào tới rồi “ồ” lên một phát làm tụi nó giật bắn mình

Thế là mỗi tên bị nó cho ăn mỗi người một cái đạp. Nhưng mà không hề hấn gì hết, tại nó bị bệnh nên yếu xìu, chỉ đủ làm cho hai tên đó sợ mà biến đi chỗ khác thôi

-À, Nhi- Mi vừa nhai bánh vừa nói- thi đóng kịch High School Musical, mày đậu rồi đó

-HẢẢẢẢẢ……..- Tiếng nó hét thất thanh

-Bình tĩnh, tao chưa nói hết…….. mày chỉ đậu trong vai trò là người dự phòng thôi. Hehe!!- Mi cười nham nhở

-Hảả…….- lần này thì nhỏ hơn lần trước. Nếu như là người dự phòng thì sẽ có nguy cơ phải lên sân khấu……. ặc, lên trên đó chắc nó sợ mà xỉu tại chỗ mất. Lại một lần nữa đau khổ “Cầu trời cho bữa đó mọi người diễn đầu đuôi trót lọt, không bị trục trặc gì…… không thì con chết mất thôi!!!”

-À! Mà cho dù dự phòng thì mày cũng phải vào trong chỗ mọi người tập để còn nhớ, để nếu như có trục trặc thiếu người gì thì còn biết đường mà diễn

-Ax…… tao thù mày Miiiiiiiiiii- nó rít lên

Mi vừa nghe nó dứt câu đã co giò bỏ chạy, người bệnh mà lại đuổi đánh người đi thăm thì chỉ thấy ở nó thôi chứ không thấy ở chỗ khác đâu. Mãi cho đến khi cái đầu nó lại choáng váng một lần nữa thì nó mới chịu dừng.

Hoàng Yến đã dọn hết thức ăn lên bàn và Mi thẳng thế chạy thẳng tới bàn ngồi luôn. Từng người cũng lần lượt kéo vào bàn ăn. Mặc dù mệt bụng nhưng không hiểu sao nó vẫn cứ cố ăn, nó chỉ nghĩ rằng đây là thức ăn mà chị nó nấu cho nó nên không thể bỏ được.

-Này, nhóc bị bệnh mà, đừng cố ăn nữa, chị biết là chị nấu ngon nhưng ăn nhiều lỡ nhóc bị gì thì chị không chịu trách nhiệm đâu đấy!!

-Sao…… sao chị biết tôi không ăn nhiều được??- bất giác nó hỏi

-Ờ……. lúc nãy chị nghe Lam nói

Im lặng, nó không hỏi nữa, buồn quá, nó muốn Hoàng Yến là Bảo Ngân, là chị nó, nhưng không thể được. Hoàng Yến là Hoàng Yến, Bảo Ngân là Bảo Ngân, không thể nào Hoàng Yến là Bảo Ngân được.

Ăn uống xong xuôi, bữa nay nó giở chứng nhào xuống đòi rửa chén nhưng Hoàng Yến không cho thế là đành phải lếch xác đi lên

-Mi chơi game 3D không? (lại game)- Long phát biểu ý kiến

-Game 3D?? Đâu? Chơi sao?- Long hỏi trúng ngay sở trường của cô nàng, cô nàng mắt sáng rỡ hỏi tới tấp

-Game 3D chơi như vầy, mình sẽ đeo một cái mắt kiếng vào rồi mang giày và găng tay vào, chọn một nhân vật rồi cùng nhau đánh đá tiêu diệt bọn xấu. Chơi không!!

-Ồ, cái này được nè!!!- Nghe tới đánh, đá, đấm nó liền nhào ngay tới




Sponsored content

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 2 trong tổng số 5 trang]

Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết

 
  • Forumotion.com | © PunBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog